MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Sinh Để Yêu Anh Lại Từ ĐầuChương 4: NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC

Trùng Sinh Để Yêu Anh Lại Từ Đầu

Chương 4: NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC

833 từ · ~5 phút đọc

Mùa hè qua đi, tiếng ve sầu trên những vòm lá trong khu biệt thự cũng thưa dần, nhường chỗ cho không khí tựu trường náo nức. Diệp Tinh năm nay vào lớp một, còn Thẩm Mục Thần được nhà họ Thẩm miễn cưỡng cho đi học lớp hai tại trường tiểu học quý tộc danh tiếng nhất thành phố.

Sáng sớm, Diệp Tinh đã dậy từ rất sớm. Cô soi gương, nhìn mình trong bộ đồng bộ váy xếp ly màu xanh thẫm, thắt nơ đỏ xinh xắn. Kiếp trước, ngày đầu tiên đi học cô chỉ mải mê với những món đồ chơi mới, hoàn toàn không biết rằng ở ngôi trường đó, Thẩm Mục Thần đã phải chịu đựng những trận bắt nạt hội đồng vì danh xưng "con riêng".

"A Thần, anh chờ em với!" Diệp Tinh xách cái cặp sách thêu hình ngôi sao, chạy lạch bạch ra cổng.

Ở phía cổng nhà họ Thẩm, thiếu niên với gương mặt lạnh lùng đang đứng tựa lưng vào tường. Thẩm Mục Thần dù chỉ mới bảy, tám tuổi nhưng chiều cao đã vượt trội so với bạn bè cùng lứa. Cậu mặc bộ đồng phục nam sinh phẳng phiu, nhưng ánh mắt vẫn mang theo sự xa cách, đề phòng. Khi nhìn thấy Diệp Tinh, sự lạnh lẽo trong mắt cậu tan chảy như tuyết gặp nắng xuân.

"Chậm thôi, ngã bây giờ." Cậu bước tới, tự nhiên cầm lấy cái cặp sách nặng trĩu trên vai cô đeo lên vai mình.

[Ting! Nhiệm vụ hằng ngày: Cùng nam chính nắm tay vào trường. Phần thưởng: 20 điểm may mắn.]

Diệp Tinh cười híp mắt, chủ động nắm lấy bàn tay to hơn tay mình một vòng của cậu. Bàn tay Thẩm Mục Thần hơi cứng lại, nhưng rồi cậu lặng lẽ siết chặt lấy tay cô, bảo vệ cô đi qua những vũng nước đọng sau cơn mưa đêm.

Ngôi trường tiểu học quý tộc là nơi tập hợp của những cậu ấm cô chiêu. Vừa bước chân vào cổng, những ánh mắt tò mò và xì xào đã bủa vây lấy hai người.

"Nhìn kìa, đó là con bé nhà họ Diệp mà, sao nó lại đi chung với cái đứa 'con hoang' nhà họ Thẩm thế?" "Nghe nói mẹ nó là người đàn bà nghèo hèn, hèn gì trông nó lầm lì đáng sợ quá."

Những lời nói sắc mỏng như dao cứa vào không gian. Diệp Tinh cảm nhận được bàn tay của Thẩm Mục Thần run lên, cậu cúi gằm mặt, hơi thở trở nên nặng nề. Bản năng "hắc hóa" của cậu đang bị kích thích bởi sự sỉ nhục.

Diệp Tinh dừng bước. Cô không chọn cách im lặng như kiếp trước. Cô đứng chắn trước mặt Thẩm Mục Thần, chống hai tay ngang hông, đôi mắt to tròn trừng lên nhìn đám học sinh lớp ba đang tụ tập gần đó:

"Các anh chị học trường quý tộc mà không được dạy cách nói chuyện lịch sự sao? Anh Mục Thần là người nhà họ Thẩm chính tông, cũng là bạn thân nhất của em. Ai nói xấu anh ấy, chính là đối đầu với em, đối đầu với nhà họ Diệp!"

Đám trẻ con bị khí thế của một đứa bé sáu tuổi làm cho ngẩn người. Nhà họ Diệp là thế gia lâu đời, quyền lực hơn hẳn những gia đình mới nổi xung quanh. Đám trẻ thấy cô nói gay gắt như vậy, liền bĩu môi tản đi.

Diệp Tinh quay lại, nhón chân vuốt ve khuôn mặt đang căng thẳng của Thẩm Mục Thần: "A Thần, đừng nghe bọn họ. Trong lòng em, anh là nhất."

Thẩm Mục Thần nhìn cô bé thấp hơn mình cả một cái đầu đang cố gắng bảo vệ mình, trái tim cậu nghẹn lại. Cậu đột ngột cúi xuống, thì thầm vào tai cô: "Tinh Nhi, anh không quan tâm bọn họ nói gì. Chỉ cần em không ghét anh là được."

Nhưng Thẩm Mục Thần của kiếp này không còn là một đứa trẻ yếu ớt chỉ biết chịu đựng. Khi Diệp Tinh vào lớp, cậu lẳng lặng tìm đến căn phòng vệ sinh phía sau trường, nơi ba đứa trẻ vừa buông lời xúc phạm cô đang đứng hút thuốc lá lén lút.

Mười phút sau, Thẩm Mục Thần bước ra, cổ áo hơi lệch, nhưng ánh mắt sắc lẹm như một con dao vừa được mài đá. Cậu không đánh vào mặt bọn họ để tránh bị giáo viên phát hiện, cậu chỉ nhắm vào những chỗ đau nhất trên cơ thể và để lại một lời cảnh cáo lạnh buốt: "Đụng đến tôi thì được, nhưng nếu để tôi nghe thấy các người nhắc đến Diệp Tinh một lần nữa, tôi sẽ khiến các người không bao giờ dám đến trường."

Đó là lần đầu tiên "con chó điên" Thẩm Mục Thần lộ ra nanh vuốt, và mục đích của cậu chỉ có một: Giữ cho thế giới của Diệp Tinh luôn trong sạch.