Cuộc sống học đường bắt đầu đi vào quỹ đạo. Diệp Tinh nhanh chóng trở thành ngôi sao của lớp một nhờ tài năng Piano thiên bẩm. Trong giờ âm nhạc, khi những đứa trẻ khác còn đang loay hoay với việc nhận biết nốt nhạc, Diệp Tinh đã có thể chơi hoàn chỉnh một bản nhạc cổ điển của Mozart.
Trong khi đó, em họ của Diệp Tinh là Diệp Tuyết cũng học cùng khối. Kiếp trước, Diệp Tuyết luôn đóng vai một cô em gái ngoan ngoãn nhưng thực chất luôn đố kỵ, âm thầm hãm hại Diệp Tinh. Kiếp này, sự tỏa sáng quá sớm của Diệp Tinh khiến Diệp Tuyết không giữ nổi bình tĩnh.
"Chị Tinh Tinh, chị đàn hay thật đấy. Nhưng em nghe mẹ nói, tay chị dạo này hay đau lắm đúng không? Hay là chị nhường buổi biểu diễn ở lễ hội trường cho em đi?" Diệp Tuyết giả vờ quan tâm, nắm lấy tay Diệp Tinh.
Diệp Tinh khéo léo rút tay lại, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo: "Tay chị vẫn ổn, cảm ơn em đã quan tâm. Nhưng cơ hội biểu diễn là do giáo viên lựa chọn, chị không tự quyết định được."
Diệp Tuyết tức tối giậm chân. Cô ta âm thầm lên một kế hoạch nhỏ mọn. Buổi chiều, khi Diệp Tinh đang tập đàn trong phòng nhạc vắng người, Diệp Tuyết lén bôi mỡ bò lên các phím đàn piano và nới lỏng ốc vít ở chân ghế.
Cùng lúc đó, Thẩm Mục Thần đang đi giao báo ngoài giờ để tích góp tiền mua quà sinh nhật cho Diệp Tinh. Cậu đi ngang qua phòng nhạc, thính giác nhạy bén (phần thưởng từ hệ thống của Diệp Tinh) cho cậu nghe thấy tiếng cười khúc khích của Diệp Tuyết khi lẻn ra ngoài.
Thẩm Mục Thần nhíu mày, cậu lẻn vào phòng nhạc. Nhìn thấy vệt mỡ bóng loáng trên phím đàn, ánh mắt cậu tối sầm lại. Cậu lặng lẽ dùng khăn lau sạch đống mỡ bò đó, sau đó kiểm tra cái ghế.
Khi Diệp Tinh bước vào, cô thấy Thẩm Mục Thần đang cặm cụi vặn lại vít ghế.
"A Thần? Sao anh lại ở đây?"
Thẩm Mục Thần đứng dậy, giấu bàn tay dính đầy dầu mỡ ra sau lưng, bình thản nói: "Anh thấy cái ghế này hơi lỏng, sợ em ngồi ngã nên sửa lại chút thôi."
Diệp Tinh tiến lại gần, cầm lấy bàn tay cậu, nhìn thấy những vệt đen dính trên ngón tay thon dài của thiếu niên, cô lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cô không nói ra, chỉ nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau sạch tay cho cậu.
"A Thần, sao anh tốt với em thế?"
Thẩm Mục Thần im lặng một lúc, rồi khàn giọng đáp: "Bởi vì ngoài em ra, anh chẳng có gì cả."
Chiều hôm đó, trong buổi diễn tập, Diệp Tuyết ngồi dưới khán đài chờ xem Diệp Tinh bị ngã hoặc đàn sai nhạc. Nhưng không, Diệp Tinh đàn còn hay hơn cả mọi ngày. Ngược lại, khi Diệp Tuyết lên sân khấu để tập phần của mình, chiếc ghế vốn dĩ đã được Thẩm Mục Thần "chăm sóc" đặc biệt (cậu đã chuyển vít lỏng sang ghế của Diệp Tuyết) đã gãy chân khiến cô ta ngã chổng vó trước mặt thầy cô.
Diệp Tinh ngồi bên cánh gà, nhìn thấy cảnh đó thì mỉm cười nhạt. Cô biết, có Thẩm Mục Thần ở đây, cô sẽ không bao giờ phải chịu tổn thương thêm một lần nào nữa.