Sinh nhật sáu tuổi của Diệp Tinh được tổ chức vô cùng hoành tráng tại biệt thự nhà họ Diệp. Khách mời đều là những nhân vật tầm cỡ trong giới kinh doanh. Diệp Tinh mặc một chiếc váy xòe lộng lẫy như một nàng công chúa nhỏ, nhưng mắt cô cứ thỉnh thoảng lại liếc ra phía cổng.
Thẩm Mục Thần không được mời. Thực tế, cha của cậu – ông Thẩm – coi cậu là một vết nhơ nên đã nhốt cậu trong phòng kho, không cho phép cậu sang làm phiền nhà họ Diệp.
"Chị Tinh Tinh, nhìn xem em tặng chị gì này! Một bộ trang sức bằng đá quý đấy!" Diệp Tuyết vênh váo khoe món quà đắt tiền.
Diệp Tinh chỉ mỉm cười lịch sự rồi lén chạy ra phía sau vườn, nơi có bức tường thấp ngăn cách hai nhà.
"A Thần! Anh có đó không?"
Một bóng đen nhảy xuống từ trên tường. Thẩm Mục Thần xuất hiện, bộ quần áo của cậu hơi bẩn vì trèo tường, khuôn mặt có vài vết xước nhỏ. Cậu nhìn thấy Diệp Tinh lộng lẫy dưới ánh đèn, bỗng cảm thấy mình thật lạc lõng.
Cậu thò tay vào túi, lấy ra một cái hộp nhỏ được gói bằng giấy báo cũ kỹ. "Chúc mừng sinh nhật... Anh không có tiền mua đá quý như họ."
Diệp Tinh háo hức mở ra. Bên trong là một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao được làm bằng thủ công, cùng với một lọ đầy những viên kẹo dâu tây nhiều màu sắc. Để mua được những thứ này, Thẩm Mục Thần đã phải nhịn ăn trưa và đi giao báo ròng rã cả tháng trời.
"Em thích lắm! Đây là món quà đẹp nhất mà em từng nhận được." Diệp Tinh reo lên, cô lập tức tháo chiếc vương miện đắt tiền xuống, nhờ Thẩm Mục Thần cài chiếc kẹp tóc bằng nhựa lên đầu mình.
Thẩm Mục Thần ngẩn người nhìn cô. Ánh trăng soi rọi lên gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Tinh, khiến cô trông vừa thuần khiết vừa rạng rỡ. Cậu thấy mình như một kẻ hèn mọn vừa được nữ thần ban phước.
"Sau này... sau này anh sẽ mua cho em những thứ tốt hơn." Cậu thề thốt, giọng nói còn mang theo sự nghẹn ngào của tuổi trẻ.
Diệp Tinh nắm lấy tay cậu: "Chỉ cần là anh tặng, em đều thích. A Thần, tối nay nhà em có nhiều bánh ngọt lắm, em lén mang ra cho anh này."
Hai đứa trẻ ngồi tựa vào nhau bên gốc cây đại thụ, chia nhau miếng bánh kem dâu tây ngọt lịm. Diệp Tinh tựa đầu vào vai cậu, thầm nghĩ về nhiệm vụ của hệ thống.
[Ting! Độ hạnh phúc của nam chính đạt 60%. Kích hoạt kỹ năng: 'Tâm linh tương thông'.]
Đúng lúc đó, Diệp Tinh cảm nhận được trong lòng Thẩm Mục Thần không chỉ có niềm vui, mà còn có một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cậu sợ cô lớn lên sẽ bay đi mất, sợ cậu mãi mãi không đuổi kịp bước chân của cô.
Diệp Tinh siết chặt tay cậu, nói nhỏ: "A Thần, đừng sợ. Ngôi sao nhỏ sẽ luôn quay quanh anh, không bao giờ biến mất đâu."
Thẩm Mục Thần không hiểu tại sao cô lại biết mình đang nghĩ gì, nhưng cậu cảm thấy bình yên đến lạ. Trong bóng tối của cuộc đời cậu, Diệp Tinh chính là ngọn hải đăng duy nhất. Và cậu, sẽ dùng cả đời này để bảo vệ ngọn hải đăng đó, dù có phải trả giá bằng mạng sống.
Đêm đó, dưới ánh trăng rằm, một lời hứa thầm lặng đã được lập ra. Một người hứa sẽ không bao giờ buông tay, một người hứa sẽ vì người kia mà trở nên mạnh mẽ nhất thế gian.