Thời gian trôi qua nhanh như một bản nhạc dạo đầu, Diệp Tinh và Thẩm Mục Thần đã cùng nhau trải qua ba năm tiểu học yên bình dưới sự che chở của nhà họ Diệp. Lên lớp bốn, sự khác biệt giữa các học sinh bắt đầu lộ rõ qua những kỳ thi phân loại năng khiếu.
Trường tiểu học quý tộc nơi hai người theo học tổ chức một kỳ thi Toán học tư duy dành cho toàn bộ khối bốn và khối năm. Đây là cơ hội để những cậu ấm cô chiêu chứng minh mình không chỉ có tiền mà còn có trí tuệ. Thẩm Mục Thần, người luôn lầm lì ở cuối lớp và thường xuyên bị giáo viên ngó lơ, vốn dĩ không định tham gia.
"A Thần, anh nhất định phải thi nhé!" Diệp Tinh vừa gặm quả táo vừa nói, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn cậu thiếu niên đang lúi húi sửa lại dây đàn cho mình.
Thẩm Mục Thần dừng tay, hàng lông mi dài rủ xuống che khuất tâm tư: "Anh không thích chỗ đông người. Với lại, thi cử đối với anh không có ý nghĩa gì."
Diệp Tinh đặt quả táo xuống, chạy lại ôm lấy cánh tay cậu, giọng nũng nịu: "Nhưng em muốn mọi người thấy anh của em giỏi thế nào. Anh không biết đâu, đám người ở lớp em cứ nói anh là... là... đồ ngốc. Em ghét lắm!"
Cánh tay Thẩm Mục Thần khẽ cứng lại. Cậu có thể chịu đựng việc mình bị sỉ nhục, nhưng cậu không thể chịu được việc Diệp Tinh vì cậu mà bị bạn bè chê cười. Cậu ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt đầy mong đợi của cô, khàn giọng đáp: "Được, anh thi."
Ngày kỳ thi diễn ra, cả trường xôn xao. Đề thi năm nay cực khó, ngay cả những học sinh giỏi nhất cũng phải vò đầu bứt tai. Diệp Tinh ngồi ở phòng thi âm nhạc của mình, nhưng trái tim lại bay bổng sang phòng thi của Thẩm Mục Thần.
[Ting! Nhiệm vụ: Giúp nam chính giành giải nhất để tăng độ tự tin. Phần thưởng: Kỹ năng 'Ghi nhớ hình ảnh' cho nam chính.]
Khi kết quả được dán lên bảng tin vào tuần sau đó, một cú sốc lớn đã xảy ra. Thẩm Mục Thần – đứa trẻ bị coi là "con hoang" nhà họ Thẩm – đã đạt điểm tuyệt đối, vượt xa người đứng thứ hai đến 20 điểm.
Sự kiện này khiến ông Thẩm – cha của cậu – bắt đầu chú ý đến cậu con trai bị bỏ rơi này. Nhưng sự chú ý đó không mang lại tình thương, mà chỉ mang lại thêm phiền phức. Ông ta muốn ép cậu tham gia vào các lớp đào tạo người kế thừa khắc nghiệt của gia tộc.
Chiều hôm đó, Diệp Tinh thấy Thẩm Mục Thần ngồi một mình bên bờ hồ sau trường, đôi mắt u ám nhìn xoáy vào dòng nước.
"A Thần, anh không vui sao?"
Thẩm Mục Thần quay sang nhìn cô, giọng nói đầy sự mệt mỏi: "Tinh Nhi, họ muốn tách anh ra khỏi em. Họ muốn đưa anh vào trường nội trú quân đội để rèn luyện."
Diệp Tinh nghe vậy, trái tim chợt hẫng một nhịp. Cô biết, kiếp trước vì sự can thiệp của ông Thẩm mà tính cách của anh ngày càng trở nên vặn vẹo và tàn nhẫn. Cô tiến lại gần, nắm lấy bàn tay lạnh giá của cậu, kiên định nói: "Anh đừng sợ. Em sẽ xin bố mẹ em can thiệp. Nhà họ Thẩm đang cần hợp tác kinh doanh với nhà họ Diệp, họ sẽ không dám ép anh nếu bố em lên tiếng."
Đêm đó, Diệp Tinh đã làm một việc mà cô chưa bao giờ làm ở kiếp trước: Cô vào phòng làm việc của bố mình, quỳ xuống và cầu xin ông giúp đỡ Thẩm Mục Thần. Nhìn thấy con gái rượu khóc đến đỏ cả mắt vì cậu bé hàng xóm, ông Diệp thở dài nhưng trong mắt lại hiện lên sự thâm trầm. Ông nhận ra, cậu bé nhà họ Thẩm kia chính là "vảy ngược" của con gái mình.