Sự can thiệp của nhà họ Diệp đã có hiệu quả. Thẩm Mục Thần không bị đưa đi trường quân đội, nhưng bù lại, cậu phải chịu sự quản thúc gắt gao hơn từ mẹ kế và Diệp Tuyết (lúc này thường xuyên sang nhà họ Thẩm chơi để nịnh bợ).
Diệp Tuyết vẫn không từ bỏ ý định hạ bệ Diệp Tinh. Thấy Diệp Tinh quá thân thiết với Thẩm Mục Thần, cô ta nảy sinh một ý đồ đen tối. Cô ta lén tráo bản nhạc biểu diễn của Diệp Tinh trong kỳ thi cuối kỳ bằng một bản nhạc bị thiếu trang và bôi bẩn.
Ngày thi đến, Diệp Tinh bước lên sân khấu với bộ váy trắng tinh khôi. Khi mở bản nhạc ra, cô sững sờ. Trang nhạc quan trọng nhất đã bị xé nát, những vết mực đen ngòm che lấp các nốt nhạc. Dưới khán đài, Diệp Tuyết đang che miệng cười thầm, chờ đợi chị mình bẽ mặt.
Thẩm Mục Thần đứng sau cánh gà, tay siết chặt thành nắm đấm. Cậu định lao ra nhưng rồi khựng lại khi thấy Diệp Tinh hít một hơi thật sâu.
Cô nhắm mắt lại. Trong đầu cô, nhờ sự hỗ trợ của Hệ thống và trí nhớ từ kiếp trước, từng nốt nhạc của bản "Ballade pour Adeline" hiện lên rõ mồn một. Cô không cần bản nhạc đó nữa.
Tiếng đàn vang lên, thanh thoát, mạnh mẽ và tràn đầy cảm xúc. Diệp Tinh không chỉ chơi đàn bằng tay, cô chơi bằng cả tâm hồn đã từng đi qua cái chết. Cả khán phòng im phăng phắc, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay.
Ngay sau buổi lễ, Diệp Tinh không về nhà ngay. Cô đi thẳng đến chỗ Diệp Tuyết đang đứng ở góc sân trường.
"Chị... chị đàn hay thật đấy..." Diệp Tuyết lắp bắp.
"Chát!"
Một cái tát vang dội khiến tất cả mọi người xung quanh đứng hình. Diệp Tinh nhìn em họ mình bằng ánh mắt sắc lạnh: "Diệp Tuyết, đây là cái tát cảnh cáo. Đừng tưởng những gì em làm chị không biết. Đụng vào chị thì được, nhưng nếu em còn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu này làm ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Diệp, chị sẽ không nể tình chị em nữa."
Thẩm Mục Thần từ trong bóng tối bước ra, đứng sau lưng Diệp Tinh như một vị thần hộ mệnh u ám. Cậu không nói gì, chỉ nhìn Diệp Tuyết một cái. Cái nhìn ấy khiến Diệp Tuyết rùng mình, cảm giác như có một bàn tay tử thần đang bóp nghẹt cổ họng mình.
Cơn mưa bất chợt đổ xuống. Thẩm Mục Thần nhanh chóng cởi chiếc áo khoác đồng phục, che lên đầu Diệp Tinh. Hai đứa trẻ chạy dưới màn mưa, tiếng cười của Diệp Tinh giòn tan, xua đi sự căng thẳng vừa rồi.
"A Thần, em có ngầu không?"
Thẩm Mục Thần nhìn cô gái nhỏ đang ướt nhèm nhưng đôi mắt sáng rực rỡ, trái tim cậu đập liên hồi. Cậu đưa tay lau vệt nước mưa trên má cô, trầm giọng: "Ngầu lắm. Sau này, cứ để anh lo những việc bẩn tay, em chỉ cần đứng dưới ánh đèn và đàn thôi."