Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái, Diệp Tinh và Thẩm Mục Thần đã bước vào năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở (lớp 6 và lớp 7). Ở cái tuổi mười hai, mười ba, những đứa trẻ bắt đầu có sự thay đổi rõ rệt về ngoại hình.
Diệp Tinh giống như một nụ hồng bắt đầu nở rộ, làn da trắng sứ, đôi mắt to tròn lấp lánh và khí chất thanh tao của một nghệ sĩ piano khiến cô trở thành tâm điểm ở bất cứ đâu. Trong khi đó, Thẩm Mục Thần lại như một thanh kiếm sắc bén vừa ra khỏi vỏ. Cậu cao gần 1m75, gương mặt góc cạnh lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm luôn toát ra vẻ cấm dục nhưng lại khiến các nữ sinh phát cuồng.
Ngày khai giảng trường trung học trọng điểm điểm của thành phố, Diệp Tinh đại diện cho tân sinh viên lên sân khấu biểu diễn piano. Cô mặc chiếc váy voan màu xanh nhạt, mái tóc dài buộc nửa đầu, từng ngón tay thon dài lướt trên phím đàn tạo nên những giai điệu mê hồn.
Dưới khán đài, hàng trăm nam sinh nhìn không chớp mắt. Trong số đó có Trần Dực – con trai của hiệu trưởng, đồng thời là một "hot boy" nổi tiếng đào hoa. Trần Dực huých tay bạn mình, mắt dán chặt vào Diệp Tinh: "Con gái nhà ai mà xinh thế? Tao quyết định rồi, mục tiêu năm nay chính là em ấy."
Thẩm Mục Thần đứng ở góc khuất của hội trường, đôi tay đút trong túi quần siết chặt lại. Cậu nghe thấy tất cả. Ánh mắt cậu trở nên lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Cậu không thích việc Diệp Tinh tỏa sáng trước mặt bao nhiêu người đàn ông khác, cậu chỉ muốn giấu cô vào một nơi mà chỉ mình cậu có thể nhìn thấy.
[Ting! Nhiệm vụ: Xoa dịu cơn ghen của nam chính. Phần thưởng: 50 điểm tích lũy hệ thống.]
Sau buổi lễ, Diệp Tinh vừa bước xuống sân khấu đã bị Trần Dực chặn đường. Hắn cầm một bó hoa hồng đỏ rực, cười tự mãn: "Chào em, anh là Trần Dực lớp 8A. Tiếng đàn của em rất tuyệt, anh muốn mời em đi ăn kem, được không?"
Diệp Tinh hơi nhíu mày, định từ chối thì một bàn tay to lớn, hơi thô ráp nhưng vô cùng ấm áp đã nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lùi lại phía sau.
Thẩm Mục Thần xuất hiện, che chắn hoàn toàn bóng dáng nhỏ bé của Diệp Tinh. Cậu cao hơn Trần Dực nửa cái đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào đối phương: "Cô ấy không thích ăn kem, cũng không muốn quen biết anh. Tránh ra."
Trần Dực sững sờ trước khí thế của thiếu niên trước mặt: "Cậu là ai? Tôi đang nói chuyện với Diệp Tinh mà!"
"Tôi là người nhà của cô ấy." Thẩm Mục Thần gằn từng chữ, hơi thở tỏa ra sự nguy hiểm khiến Trần Dực vô thức lùi lại một bước.
Thẩm Mục Thần không đợi hắn phản ứng, kéo tuột Diệp Tinh đi thẳng ra phía sau khuôn viên trường, nơi có hàng cây ngô đồng vắng vẻ. Cậu đẩy cô nhẹ vào thân cây, đôi tay chống hai bên, tạo thành một tư thế "bích đông" đầy áp lực.
"Sau này không được cười với hắn." Giọng Thẩm Mục Thần khàn đặc, chất chứa sự chiếm hữu điên cuồng.
Diệp Tinh nhìn vẻ mặt vừa giận dữ vừa có chút tổn thương của cậu, trái tim bỗng mềm nhũn. Cô không sợ, ngược lại còn thấy cậu lúc này thật đáng yêu. Cô đưa hai bàn tay nhỏ bé lên áp vào má cậu, cười hì hì: "A Thần, anh ghen sao? Em đâu có cười với anh ta, em còn chưa nhìn rõ mặt anh ta nữa mà."
"Anh không đùa." Thẩm Mục Thần gục đầu xuống vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Diệp Tinh. "Tinh Nhi, đừng nhìn người khác, có được không? Anh sợ mình sẽ không nhịn được mà làm chuyện gì đó đáng sợ."
Diệp Tinh nhẹ nhàng xoa gáy cậu, vỗ về như đang dỗ dành một chú chó lớn đang hờn dỗi: "Được, được, em chỉ nhìn mình anh thôi. A Thần của em là đẹp trai nhất, giỏi nhất, ai mà thèm nhìn mấy người kia chứ."
Cơn giận trong lòng Thẩm Mục Thần dần tan biến, nhưng hạt giống chiếm hữu đã cắm rễ thật sâu. Cậu biết mình đang ngày càng lún sâu vào thứ tình cảm điên rồ này, nhưng cậu cam tâm tình nguyện.