Dù mới chỉ 13 tuổi, nhưng Thẩm Mục Thần đã bắt đầu bộc lộ thiên tư kinh doanh đáng sợ. Nhờ sự giúp đỡ âm thầm của Diệp Tinh (cô dùng kiến thức kiếp trước để gợi ý cho cậu về các mã cổ phiếu và xu hướng công nghệ), Thẩm Mục Thần đã dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi để đầu tư vào một công ty phần mềm mới nổi.
Trong vòng một năm, số tiền đó đã tăng gấp mười lần. Cậu dùng một phần tiền để mua một căn hộ nhỏ đứng tên Diệp Tinh ở trung tâm thành phố, xem đó như "căn cứ bí mật" của riêng hai người.
Tuy nhiên, sự nổi bật của Thẩm Mục Thần đã khiến mẹ kế của cậu – bà Lâm – cảm thấy đe dọa. Bà ta sợ cậu sẽ tranh giành tài sản với con trai bà ta là Thẩm Mục Duy. Bà ta bắt đầu tìm cách hãm hại, bôi nhọ danh tiếng của cậu.
Một ngày nọ, trong buổi tiệc tối của giới thượng lưu, bà Lâm cố tình sắp xếp để một nữ phục vụ vu khống Thẩm Mục Thần có hành vi sàm sỡ mình trong phòng nghỉ.
"Chính là cậu ta! Cậu ta đã kéo tôi vào phòng và định làm nhục tôi!" Người phục vụ khóc lóc thảm thiết trước mặt bao nhiêu khách khứa.
Ông Thẩm tái mặt vì xấu hổ, ông ta tiến tới tát mạnh vào mặt Thẩm Mục Thần một cái "Chát": "Đồ súc sinh! Ta đưa mày về đây để mày làm nhục gia môn thế này sao?"
Thẩm Mục Thần không né tránh, khóe môi cậu chảy ra một vệt máu tươi, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng đến đáng sợ. Cậu nhìn người cha ruột của mình, trong lòng không còn một chút hy vọng nào.
"Mày còn nhìn cái gì? Quỳ xuống xin lỗi dì Lâm và cô ấy ngay!" Ông Thẩm quát lớn.
Đúng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh vang lên: "Dựa vào cái gì mà anh ấy phải quỳ?"
Diệp Tinh từ phía sau đám đông bước ra, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng. Cô đi thẳng đến trung tâm buổi tiệc, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự phẫn nộ nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh.
"Bác Thẩm, làm việc gì cũng phải có bằng chứng. Đây là đoạn video từ camera hành trình của chiếc xe đồ chơi điều khiển từ xa mà cháu vô tình để quên ở hành lang phòng nghỉ lúc nãy."
Diệp Tinh bật video lên. Trong clip, mọi người thấy rõ cảnh bà Lâm đưa cho nữ phục vụ một xấp tiền và dặn dò cô ta lẻn vào phòng của Thẩm Mục Thần để dàn cảnh. Thẩm Mục Thần thậm chí còn chưa bước chân vào căn phòng đó trong suốt thời gian diễn ra vụ việc.
Cả hội trường xôn xao. Mặt bà Lâm cắt không còn một giọt máu, bà ta lắp bắp: "Cái này... cái này là giả mạo!"
"Giả mạo hay không, cứ đưa lên đồn cảnh sát giám định là biết ngay ạ." Diệp Tinh nhìn xoáy vào mắt bà Lâm, nụ cười của cô lúc này không còn ngây thơ mà mang theo sự sắc sảo của một người đã từng nếm trải cay đắng.
Diệp Tinh bước lại gần Thẩm Mục Thần, nhẹ nhàng dùng khăn tay lau vết máu trên khóe môi cậu. Cô quay sang nhìn ông Thẩm: "Bác Thẩm, bác không xứng làm cha của anh ấy. Một người cha sẵn sàng đánh con mình mà không cần tìm hiểu sự thật thì không xứng đáng nhận được sự tôn trọng."
Cô nắm lấy tay Thẩm Mục Thần: "A Thần, chúng ta đi. Nơi này bẩn thỉu quá."
Thẩm Mục Thần để mặc cho cô kéo đi. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy vết tát trên mặt không còn đau nữa. Trái tim cậu vốn đã vỡ vụn, giờ đây lại được những mảnh ghép ấm áp mang tên Diệp Tinh hàn gắn lại. Cậu biết, từ giây phút này, cậu không còn người thân nào khác ngoài cô gái nhỏ này.