MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Sinh Để Yêu Anh Lại Từ ĐầuChương 12: LỜI HỨA TRƯỚC BIỂN

Trùng Sinh Để Yêu Anh Lại Từ Đầu

Chương 12: LỜI HỨA TRƯỚC BIỂN

599 từ · ~3 phút đọc

Sau sự cố ở bữa tiệc, Diệp Tinh xin bố mẹ cho mình và Thẩm Mục Thần đi du lịch biển để giải khuây. Bố mẹ Diệp vốn rất thương Thẩm Mục Thần và tin tưởng con gái nên đã đồng ý.

Bãi biển miền Nam vào mùa thu vẫn còn vương lại chút nắng vàng rực rỡ. Sóng biển vỗ rì rào vào bờ cát trắng, tiếng hải âu kêu vang xa xăm. Diệp Tinh mặc chiếc váy maxi trắng bay bổng, chạy nhảy trên bãi cát, còn Thẩm Mục Thần lặng lẽ đi phía sau, xách đôi xăng đan cho cô.

"A Thần, anh nhìn kìa! Con ốc này đẹp quá!" Diệp Tinh nhặt một con ốc xà cừ lên, áp vào tai cậu. "Nghe thấy không? Tiếng của biển đấy."

Thẩm Mục Thần mỉm cười, nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt cậu trở nên rạng rỡ như ánh mặt trời. Cậu nhìn cô gái đang tràn đầy sức sống trước mặt, bỗng nhiên nói: "Tinh Nhi, cảm ơn em."

Diệp Tinh dừng lại, quay đầu nhìn cậu: "Hửm? Sao tự dưng lại khách sáo thế?"

"Cảm ơn vì đã luôn tin anh. Cảm ơn vì đã cho anh thấy thế giới này vẫn còn đáng để sống." Cậu tiến lại gần, gió biển thổi tung mái tóc đen nhánh của thiếu niên. "Nếu không có em, có lẽ anh đã thực sự trở thành một con quỷ rồi."

Diệp Tinh đặt con ốc xuống cát, cô chủ động tiến lại ôm lấy eo cậu, tựa đầu vào lồng ngực vững chãi. "Anh không phải là quỷ. Anh là A Thần tốt nhất của em. Sau này, anh không được nói những lời như vậy nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau lớn lên, anh sẽ trở thành một tổng tài tài ba, còn em sẽ là nghệ sĩ piano đại tài. Chúng ta sẽ có một gia đình thực sự của riêng mình."

Thẩm Mục Thần run lên. Gia đình... đó là hai chữ xa xỉ nhất trong cuộc đời cậu. Cậu cúi xuống, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo như nước hồ thu của Diệp Tinh. Bầu không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh, tiếng sóng biển như lùi xa, chỉ còn lại nhịp đập hối hả của hai trái tim.

Dưới sự thôi thúc của cảm xúc và sự thức tỉnh của tuổi dậy thì, Thẩm Mục Thần từ từ hạ thấp đầu. Diệp Tinh không né tránh, cô khép hờ mắt, đôi lông mi run rẩy như cánh bướm.

Một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước rơi trên khóe môi cô. Nó không mang theo dục vọng, chỉ có sự nâng niu, trân trọng và lời thề nguyện trọn đời.

[Ting! Độ hạnh phúc của nam chính vượt ngưỡng 80%. Hệ thống nâng cấp: Mở khóa chức năng 'Bảo vệ tuyệt đối'.]

"Hứa với anh, Diệp Tinh." Thẩm Mục Thần thì thầm sát môi cô. "Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được rời xa anh. Nếu không, anh sẽ phát điên mất."

Diệp Tinh mỉm cười, vòng tay ôm cổ cậu chặt hơn: "Em hứa. Suốt đời suốt kiếp này, em chỉ thuộc về một mình Thẩm Mục Thần."

Đêm đó, họ ngồi trên bãi cát ngắm trăng. Thẩm Mục Thần lấy từ trong túi ra một sợi dây chuyền bạc có mặt hình ngôi sao nhỏ, tự tay đeo vào cổ cho cô. Cậu đã tự mình thiết kế và đặt làm nó bằng số tiền đầu tiên mình kiếm được.

"Ngôi sao nhỏ của anh, anh sẽ dùng cả đời này để giữ cho em luôn tỏa sáng."