Mùa hè năm mười sáu tuổi mang theo cái nóng hầm hập của những buổi chiều thi cử căng thẳng. Diệp Tinh và Thẩm Mục Thần chính thức bước vào trường THPT trọng điểm số 1 của thành phố. Lúc này, Thẩm Mục Thần đã cao gần 1m85, khí chất lạnh lùng càng thêm đậm nét. Cậu không còn là đứa trẻ bị bắt nạt năm nào, mà đã trở thành một "đại thần" toán học có tiếng, đồng thời là chủ sở hữu ngầm của một công ty đầu tư đang lớn mạnh.
Tuy nhiên, sự trưởng thành này cũng tỉ lệ thuận với độ chiếm hữu của cậu đối với Diệp Tinh. Thẩm Mục Thần giống như một con rồng đang canh giữ kho báu quý giá nhất của mình, mỗi một ánh mắt mà người khác dành cho Diệp Tinh đều khiến cậu khó chịu.
"A Thần, anh lại nhìn em như vậy nữa rồi." Diệp Tinh vừa dọn dẹp sách vở trong thư viện, vừa cười nói. Cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của thiếu niên ngồi đối diện đang dán chặt vào mình.
Thẩm Mục Thần không giấu diếm, cậu vươn tay vén lọn tóc mai ra sau tai cho cô, giọng trầm thấp: "Tinh Nhi, dạo này em thân với tên lớp trưởng đó quá. Hắn ta tặng em nước, em còn cười với hắn."
Diệp Tinh bật cười, cô đặt tay lên bàn tay to lớn của cậu: "Đó là vì bạn ấy giúp em lấy tài liệu ôn thi Piano quốc tế mà. Anh ghen lạ ghen lùng thế?"
"Anh không thích." Thẩm Mục Thần gằn giọng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự bất an. "Anh muốn em chỉ nhìn một mình anh thôi."
[Ting! Cảnh báo: Chỉ số hắc hóa của nam chính tăng nhẹ do sự xuất hiện của đối thủ cạnh tranh. Nhiệm vụ: Xây dựng lòng tin tuyệt đối. Phần thưởng: 100 điểm tích lũy.]
Chiều hôm đó, trên đường về nhà, họ đi ngang qua một con hẻm vắng. Một nhóm côn đồ – thực chất là người do Diệp Tuyết thuê để hù dọa Diệp Tinh – đã chặn đường họ. Diệp Tuyết vẫn luôn đố kỵ với sự hoàn hảo của Diệp Tinh, cô ta muốn làm bẩn bộ váy trắng tinh khôi của chị mình.
"Ồ, tiểu thư nhà giàu và thằng con hoang lại đi cùng nhau à?" Một tên xăm trổ bước tới, tay cầm gậy bóng chày.
Ánh mắt Thẩm Mục Thần lập tức biến đổi. Sự lạnh lùng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự điên cuồng đáng sợ. Cậu nhẹ nhàng đẩy Diệp Tinh ra sau lưng mình, nói khẽ: "Nhắm mắt lại, đừng nhìn."
"A Thần..." Diệp Tinh lo lắng nắm lấy áo cậu.
"Nghe lời anh."
Diệp Tinh vâng lời nhắm mắt lại. Cô chỉ nghe thấy tiếng gậy va chạm, tiếng kêu la thảm thiết và tiếng thở dốc của Thẩm Mục Thần. Năm phút sau, không gian trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.
Khi Diệp Tinh mở mắt ra, đám côn đồ đã nằm la liệt dưới đất, đau đớn đến mức không dậy nổi. Thẩm Mục Thần đứng đó, tay hơi trầy xước, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tên thủ lĩnh. Cậu dẫm mạnh chân lên ngực hắn, giọng nói lạnh lùng như từ địa ngục vang lên: "Về nói với Diệp Tuyết, nếu cô ta còn dám đụng đến một sợi tóc của Diệp Tinh, tôi sẽ khiến cả đời cô ta không bao giờ thấy ánh mặt trời."
Diệp Tinh chạy lại, ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Hơi ấm từ cơ thể cô như một liều thuốc an thần, dập tắt ngọn lửa giận dữ trong lòng cậu.
"Em ở đây, A Thần. Đừng sợ, em vẫn ở đây."
Thẩm Mục Thần quay người lại, ôm chặt lấy cô vào lòng, đầu gục lên vai cô. "Tinh Nhi, anh thực sự rất sợ... sợ mình không bảo vệ được em, sợ thế giới bẩn thỉu này làm tổn thương em."
Hệ thống trong đầu Diệp Tinh khẽ reo: [Độ trung thành của nam chính đạt 100%. Mở khóa: 'Kế hoạch phá hủy Thẩm gia'.]