Lễ trưởng thành tuổi 17 là một cột mốc quan trọng trong cuộc đời của mỗi thiếu niên. Nhà họ Diệp tổ chức một buổi tiệc khiêu vũ sang trọng cho Diệp Tinh. Đêm đó, Diệp Tinh mặc một chiếc váy dạ hội đính pha lấp lánh như hàng vạn vì sao trên bầu trời đêm. Cô đẹp đến mức khiến mọi người xung quanh đều phải nín thở.
Thẩm Mục Thần hôm đó xuất hiện với bộ vest đen may đo riêng, hoàn toàn thoát khỏi vẻ u ám của ngày xưa, trông cậu giống như một vị vua trẻ đang chuẩn bị tiếp quản vương quốc của mình.
"Tinh Nhi, anh có thể mời em nhảy bản đầu tiên không?" Thẩm Mục Thần cúi người, đưa tay ra.
Hai người bước vào giữa sàn nhảy. Tiếng đàn piano bắt đầu vang lên, là một bản nhạc do chính Diệp Tinh sáng tác cho cậu. Họ di chuyển nhịp nhàng, thế giới dường như chỉ còn lại hai người.
Ở một góc phòng, Diệp Tuyết nhìn thấy cảnh này thì nghiến răng kèn kẹt. Cô ta đã thất bại nhiều lần, nhưng lần này cô ta có một kế hoạch lớn hơn: Tiết lộ cho ông Thẩm biết việc Thẩm Mục Thần đang lén lút xây dựng công ty riêng để chống lại gia đình.
Đang lúc tiệc tùng náo nhiệt, ông Thẩm đùng đùng dẫn người xông vào. Ông ta chỉ thẳng mặt Thẩm Mục Thần, ném một xấp tài liệu xuống đất: "Đồ con hoang phản bội! Mày lấy tiền của nhà họ Thẩm để nuôi công ty riêng sao? Tao sẽ kiện mày cho đến khi mày mục xương trong tù!"
Không khí buổi tiệc đông cứng lại. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía thiếu niên đang đứng giữa sân khấu. Thẩm Mục Thần không hề nao núng, cậu thản nhiên nhặt xấp tài liệu lên, nhìn lướt qua rồi cười khẩy:
"Ông Thẩm, có lẽ ông nhầm rồi. Số vốn ban đầu của công ty 'Tinh Thần' là do tôi tự kiếm được từ đầu tư chứng khoán và lập trình từ năm mười hai tuổi. Không có một xu nào từ cái gia tộc thối nát của ông cả. Ngược lại, những khoản nợ xấu mà ông đang gánh, đều là do công ty của tôi đang nắm giữ quyền chủ nợ."
Ông Thẩm lảo đảo, không tin vào tai mình: "Mày... mày nói cái gì?"
"Từ ngày mai, tập đoàn Thẩm thị sẽ bị đổi chủ. Và chủ nhân mới, chính là tôi." Thẩm Mục Thần trầm giọng, khí thế áp đảo khiến ông Thẩm không thốt nên lời.
Diệp Tinh bước tới bên cạnh cậu, nắm lấy tay cậu trước mặt hàng trăm khách mời. "Và cháu cũng xin thông báo, tất cả các buổi hòa nhạc và danh tiếng của nhà họ Diệp sẽ luôn đứng về phía Thẩm Mục Thần. Ai đối đầu với anh ấy, chính là đối đầu với nhà họ Diệp."
Bố mẹ Diệp lúc này cũng bước ra, gật đầu tán thành. Họ đã chứng kiến Thẩm Mục Thần trưởng thành và biết trái tim cậu dành cho con gái mình lớn đến nhường nào.
Buổi tiệc kết thúc trong sự thất bại thảm hại của ông Thẩm và Diệp Tuyết. Thẩm Mục Thần dắt Diệp Tinh ra ban công hóng gió. Dưới ánh trăng rằm, cậu lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Bên trong không phải là nhẫn, mà là một chiếc chìa khóa.
"Đây là chiếc chìa khóa của căn biệt thự mà anh đã mua. Nó mang tên em. Tinh Nhi, anh không muốn em là một công chúa trong lâu đài của người khác, anh muốn xây dựng một vương quốc riêng cho em, nơi chỉ có sự bình yên."
Diệp Tinh cảm động đến phát khóc. Cô biết, để có được ngày hôm nay, anh đã phải làm việc đến mức kiệt sức, phải đối đầu với biết bao nhiêu kẻ thù đáng sợ.