MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Có Đoá Phù DungChương 1: GIẤC MỘNG TRONG MƯA MÁU

Trường An Có Đoá Phù Dung

Chương 1: GIẤC MỘNG TRONG MƯA MÁU

520 từ · ~3 phút đọc

Thành Trường An vào cuối thu, không khí se lạnh bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi vị của gỗ mục và hơi nước ẩm ướt. Trong phủ Định Viễn Hầu, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiêu Diệp nằm trên sập gụ, đôi chân mày thanh tú cau lại, mồ hôi rịn ra trên trán dù tiết trời đang lạnh. Hắn lại mơ.

Trong cơn mơ, bầu trời Trường An không có màu xanh, mà là một màu đỏ quạch như máu loãng. Hắn thấy mình mặc bộ chiến giáp nặng nề, tay cầm thanh trường kiếm dài, máu từ lưỡi kiếm nhỏ xuống từng giọt, tanh nồng. Trước mặt hắn, trên tường thành cao vút, một nữ tử mặc y phục đỏ thẫm như cánh hoa phù dung rực rỡ nhất giữa mùa tàn. Gió thổi tung mái tóc đen dài của nàng, che khuất một phần gương mặt thanh tú, nhưng không che nổi ánh mắt ấy.

Đó là một ánh mắt tĩnh lặng, không oán, không hận, chỉ có một nỗi buồn thâm sâu như vực thẳm.

"Tiêu Diệp, kiếp này coi như ta trả lại cho chàng."

Giọng nói nhẹ hẫng như tơ trời, rồi nàng gieo mình xuống. Hắn gào lên, lao tới, nhưng đôi tay chỉ chạm được vào một dải lụa mỏng manh vừa tuột khỏi cổ tay nàng. Cảm giác hẫng hụt ấy chân thực đến mức khiến tim hắn thắt lại, đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm.

"Thế tử! Thế tử gia!"

Tiêu Diệp bừng tỉnh, bật dậy thở dốc. Ánh nến trong phòng chập chờn, soi rõ gương mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh vẫn còn vương nét bàng hoàng. Gã sai vặt Trường Hỷ lo lắng dâng tách trà nóng:

"Người lại gặp ác mộng sao? Đã ba đêm liền người không ngủ ngon giấc rồi."

Tiêu Diệp nhận lấy tách trà, hơi nóng phả vào mặt nhưng không làm tan đi cái lạnh lẽo từ trong xương tủy. Hắn nhấp một ngụm trà đắng, giọng khàn đặc: "Bên ngoài mấy giờ rồi?"

"Bẩm, đã sang giờ Thìn. Hôm nay là ngày rằm, phu nhân dặn người phải sang chùa Vĩnh Ninh để dâng hương cầu an cho lão Hầu gia đang trấn thủ biên cương."

Tiêu Diệp đặt tách trà xuống, vẻ mặt khôi phục sự lạnh lùng thường ngày. Hắn là Thế tử phủ Định Viễn Hầu, là kẻ kiêu ngạo nhất kinh thành, không thể để một giấc mơ vô thực làm dao động. Nhưng, dải lụa đỏ trong giấc mơ ấy... tại sao lại giống như thật đến thế?

Hắn đứng dậy, để Trường Hỷ thay y phục. Bộ cẩm bào màu đen thêu chỉ bạc làm tôn lên vóc dáng cao lớn, hiên ngang như ngọn núi vững chãi. Hắn bước ra cửa, gió thu tạt vào mặt, thanh tỉnh đến lạ thường.

"Đi thôi, đến chùa Vĩnh Ninh."

Hắn không biết rằng, chuyến đi này sẽ thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời hắn, và người con gái trong giấc mơ kia, thực sự đang tồn tại ở một góc nào đó của thành Trường An này.