Trong khi Tiêu Diệp đang ngồi trên chiếc xe ngựa sang trọng tiến về phía ngoại ô, thì ở một con hẻm nhỏ phía Tây thành, Thẩm Khuê Nguyệt đang cẩn thận giúp mẫu thân mặc chiếc áo choàng cũ.
Thẩm gia vốn là dòng dõi thư hương, nhưng từ sau khi phụ thân nàng lâm bệnh qua đời, gia cảnh ngày một sa sút. Từ một tiểu thư lá ngọc cành vàng, Khuê Nguyệt giờ đây phải học cách chi tiêu chắt bóp, gánh vác cả gia đình. Nhưng dù mặc y phục vải thô, dù không trang điểm cầu kỳ, vẻ đẹp của nàng vẫn là thứ không gì che giấu nổi. Đôi mắt nàng như chứa đựng cả mùa thu Trường An, làn da trắng ngần như tuyết đầu mùa, và khí chất dịu dàng khiến người ta chỉ muốn chở che.
"Khuê Nguyệt, hay là thôi đi con. Sức khỏe con dạo này không tốt, để nương đi một mình cũng được." Thẩm phu nhân xót xa nhìn con gái.
Khuê Nguyệt mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng: "Nương, hôm nay là ngày rằm, con muốn đến chùa cầu xin cho đại ca sớm ngày đỗ đạt, để gia đình mình sớm qua cảnh khó khăn này. Con không sao đâu mà."
Hai mẹ con thuê một chiếc xe bò nhỏ, lộc cộc tiến về chùa Vĩnh Ninh.
Đến nơi, chùa Vĩnh Ninh hôm nay đông đúc hơn thường lệ. Khói hương nghi ngút, tiếng chuông chùa ngân vang giữa không gian tĩnh mịch. Khuê Nguyệt cùng mẫu thân thành tâm dâng hương, sau đó nàng xin phép mẫu thân ra phía sau khuôn viên chùa để hít thở không khí.
Phía sau chùa có một gốc phù dung cổ thụ, hoa nở trắng xóa xen lẫn sắc hồng nhạt. Khuê Nguyệt đứng dưới gốc cây, nhìn những cánh hoa nhẹ rơi, lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác. Nàng nhớ về những ngày phụ thân còn sống, khi đó nàng cũng thường đứng dưới gốc cây này, nghe người giảng về đạo lý nhân gian.
Bỗng nhiên, một cơn gió lớn thổi qua, chiếc dải lụa đỏ cầu nguyện mà nàng vừa mới viết xong chưa kịp treo chắc chắn đã bị thổi bay lên cao, vướng tận trên cành cây cao nhất.
Khuê Nguyệt hốt hoảng, đó là dải lụa nàng gửi gắm bao tâm tư cho đại ca. Nàng kiễng chân, cố gắng vươn tay nhưng không tài nào chạm tới. Gương mặt nàng đỏ bừng vì cố sức, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại.
Đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn bao phủ lấy nàng từ phía sau. Một mùi hương trầm lạnh lẽo, thanh khiết sộc vào cánh mũi. Một cánh tay dài, rắn chắc vươn qua đỉnh đầu nàng, dễ dàng gỡ chiếc dải lụa xuống.
Khuê Nguyệt giật mình quay lại. Khoảng cách quá gần khiến nàng suýt chạm vào ngực đối phương. Nàng ngước mắt lên, và ngay lập tức, trái tim nàng như ngừng đập.
Trước mắt nàng là một nam tử vô cùng tuấn tú nhưng khí chất lại lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. Đôi mắt hắn sâu thẳm, đang nhìn nàng với một ánh mắt kỳ lạ – vừa ngỡ ngàng, vừa đau đớn, lại vừa như có một sự chiếm hữu điên cuồng đang bùng cháy.