MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Có Đoá Phù DungChương 3: TÌNH KIẾP BẮT ĐẦU

Trường An Có Đoá Phù Dung

Chương 3: TÌNH KIẾP BẮT ĐẦU

545 từ · ~3 phút đọc

Tiêu Diệp đứng sững lại.

Ngay khi hắn vừa rẽ qua góc hành lang và nhìn thấy dáng hình mảnh mai dưới gốc cây phù dung, hơi thở của hắn như bị ai đó bóp nghẹt.

Lưng áo màu trắng đơn sơ, mái tóc chỉ cài một chiếc trâm gỗ giản dị, nhưng bóng dáng ấy sao mà giống người trong mộng đến thế. Đến khi nàng quay mặt lại, Tiêu Diệp cảm thấy cả thế giới xung quanh như sụp đổ.

Gương mặt này, đôi mắt này... chính là nàng.

Không phải là hình ảnh mờ ảo trong sương máu, mà là một người bằng xương bằng thịt, đang đứng trước mặt hắn, thở hổn hển vì kinh ngạc. Đôi mắt nàng trong veo như nước hồ thu, phản chiếu gương mặt đang thất thần của hắn.

"Thế tử... đại nhân?"

Giọng nói của nàng mềm mại, trong trẻo, đánh thức Tiêu Diệp khỏi cơn mê muội. Hắn siết chặt dải lụa đỏ trong tay, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại của nàng trên đó.

"Cô nương nhận ra ta?" Tiêu Diệp nỗ lực giữ giọng mình bình thản, nhưng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực đã phản bội hắn.

Thẩm Khuê Nguyệt hơi lùi lại, giữ một khoảng cách lễ phép, cúi đầu hành lễ: "Danh tiếng Thế tử phủ Định Viễn Hầu, Trường An ai mà không biết. Tiểu nữ là Thẩm thị, vừa rồi thất lễ, mong Thế tử thứ lỗi."

Tiêu Diệp nhìn nàng, ánh mắt không rời dù chỉ một giây. Nàng xưng là Thẩm thị? Thẩm gia ở thành Tây sao? Hắn nhớ mang máng đó là một gia đình quan văn đã sa sút.

"Của cô nương." Hắn đưa dải lụa ra, nhưng khi nàng đưa tay nhận, hắn lại cố tình không buông ngay.

Đầu ngón tay hai người chạm vào nhau. Một luồng điện xẹt qua, Khuê Nguyệt run lên một chút, đôi gò má nhanh chóng ửng hồng. Nàng cảm thấy ánh mắt của người đàn ông này quá nóng bỏng, như muốn thiêu cháy nàng.

"Đa tạ Thế tử." Khuê Nguyệt vội vàng rút tay về, cúi mặt giấu đi sự bối rối.

Tiêu Diệp nhìn bàn tay mình, nơi vừa chạm vào làn da mềm mại như lụa của nàng, trong lòng nảy sinh một khao khát mãnh liệt. Hắn muốn giấu nàng đi, muốn nhốt nàng vào trong phủ của mình, để không ai có thể nhìn thấy vẻ đẹp này, và để nàng không bao giờ có cơ hội gieo mình xuống từ tường thành kia một lần nữa.

"Thẩm cô nương, thành Trường An rất nhỏ." Tiêu Diệp đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý. "Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau."

Nói rồi, hắn quay lưng bước đi, tà áo đen bay phất phơ trong gió. Khuê Nguyệt đứng ngẩn ngơ dưới gốc cây, trái tim vẫn chưa thôi đập loạn. Nàng không hiểu tại sao một vị Thế tử cao cao tại thượng lại có ánh nhìn kỳ lạ đó với mình.

Nàng không biết rằng, kể từ giây phút này, cuộc sống yên bình của nàng đã chính thức chấm dứt. Con sói đầu đàn của thành Trường An đã nhắm trúng con mồi của mình, và hắn sẽ không bao giờ buông tay.