Ngày hôm sau, tiết trời tạnh ráo nhưng se lạnh. Tiêu Diệp ra lệnh cho người mang đến viện Thanh Trúc một loại sáp bôi tay làm từ tinh hoa hoa hồng vùng Tây Vực.
Hắn ngồi trong đình giữa hồ, gọi Khuê Nguyệt đến để "kiểm tra" tiến độ thêu thùa. Nhưng thực chất, khi nàng vừa ngồi xuống, hắn đã cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, thản nhiên mở hộp sáp ra.
"Thế tử, để tự tiểu nữ làm là được rồi..." Khuê Nguyệt bối rối, mặt đỏ bừng.
"Im lặng." Tiêu Diệp khẽ gắt, nhưng động tác của hắn lại vô cùng dịu dàng.
Hắn dùng đầu ngón tay lấy một chút sáp thơm, chậm rãi xoa đều lên những vết chai nhỏ và vết kim đâm trên tay nàng. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền sang, khiến tim nàng đập loạn nhịp. Đây là lần đầu tiên nàng ở gần một nam nhân như vậy mà không cảm thấy sợ hãi, trái lại, có một sự tin cậy kỳ lạ đang nảy mầm.
"Tay của nàng rất đẹp, không nên để nó bị tổn thương." Tiêu Diệp vừa nói vừa tỉ mỉ xoa từng ngón tay nàng.
Khuê Nguyệt nhìn cúi đầu nhìn nam nhân quyền cao chức trọng đang quỳ một chân (để thuận tiện bôi thuốc) trước mặt mình, lòng nàng dâng lên một nỗi niềm khó tả. Trong ấn tượng của nàng, hắn là kẻ lạnh lùng, giết người không ghê tay trên chiến trường, nhưng lúc này đây, hắn lại giống như một người phu quân dịu dàng đang chăm sóc thê tử.
"Ngài đối tốt với tiểu nữ như vậy... tiểu nữ thực sự không biết lấy gì để báo đáp." Nàng nhỏ giọng, chân thành nói.
Tiêu Diệp dừng động tác, ngước mắt nhìn nàng. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đậu trên hàng mi dài của hắn.
"Ta không cần báo đáp bằng vật chất. Ta chỉ cần nàng... không được ghét ta."
Câu nói đơn giản nhưng chứa đựng sự khẩn cầu của một kẻ bề trên vốn dĩ chẳng bao giờ phải cúi đầu trước ai. Khuê Nguyệt lặng người, nàng nhận ra trong thâm tâm hắn dường như đang sợ hãi một điều gì đó – một nỗi sợ hãi mà quyền lực hay tiền bạc đều không thể xoa dịu.