Sau sự việc với Lâm Tố Nhi, bầu không khí trong phủ Trấn Quốc Công dường như thay đổi. Tiêu Diệp không còn che giấu sự quan tâm dành cho Thẩm Khuê Nguyệt nữa, nhưng sự quan tâm ấy không phải là sự ép buộc thô bạo, mà là một sự chăm sóc thầm lặng, tỉ mỉ đến mức khiến nàng thấy bất an.
Đêm đó, thành Trường An đón một cơn mưa rào bất chợt. Tiếng mưa đập vào lá trúc trong viện Thanh Trúc tạo nên những âm thanh rì rào, khiến lòng người thêm trĩu nặng. Khuê Nguyệt nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong cơn mơ màng, nàng thấy mình đang đứng trên một cánh đồng đầy hoa phù dung trắng, nhưng kỳ lạ thay, cánh hoa cứ rơi đến đâu là hóa thành màu đỏ của máu đến đó. Nàng thấy bóng lưng của một nam tử mặc chiến giáp đen, đứng cô độc giữa làn mưa. Nàng muốn gọi hắn, nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt. Khi nam tử ấy quay lại, gương mặt hắn mờ ảo trong sương khói, nhưng đôi mắt đỏ ngầu đầy đau thương kia thì không thể nhầm lẫn vào đâu được.
"Đừng đi..." Nàng nghe thấy tiếng mình thốt lên trong mơ.
Khuê Nguyệt giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa. Bên ngoài, mưa vẫn rơi không ngớt. Nàng vội vàng ngồi dậy, rót một chén nước lạnh để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập liên hồi. Tại sao nàng lại mơ thấy giấc mơ giống như Tiêu Diệp từng kể? Tại sao cảm giác đau lòng đó lại chân thực đến vậy?
Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn xuất hiện bên cửa sổ. Nàng hốt hoảng định kêu lên thì một bàn tay ấm áp đã che miệng nàng lại.
"Là ta." Giọng nói trầm thấp của Tiêu Diệp vang lên, mang theo hơi lạnh của nước mưa.
Hắn không vào qua cửa chính mà đứng ở hiên cửa sổ, quần áo đã thấm ướt một nửa. Ánh mắt hắn nhìn nàng đầy lo âu: "Nàng gặp ác mộng sao? Ta nghe thấy tiếng nàng khóc."
Khuê Nguyệt bàng hoàng, phòng của nàng và thư phòng của hắn cách nhau cả một khu vườn, sao hắn có thể nghe thấy? Hay là, hắn luôn đứng ở đâu đó quan sát nàng?
"Thế tử, ngài... sao ngài lại ở đây trong đêm mưa thế này?"
Tiêu Diệp không trả lời, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt vẫn còn ngấn lệ của nàng. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má nàng. Ngón tay hắn lạnh buốt, nhưng ánh nhìn của hắn lại nóng bỏng như lửa.
"Khuê Nguyệt, đừng sợ ta. Dù cả thế giới này quay lưng với nàng, ta cũng sẽ là người cuối cùng đứng lại bảo vệ nàng."