Sự hiện diện của Thẩm Khuê Nguyệt trong phủ Trấn Quốc Công không thể giấu kín mãi. Tin đồn về việc "Đệ nhất mỹ nhân" bị Thế tử giấu trong phủ đã truyền đến tai tiểu thư nhà Thượng thư – Lâm Tố Nhi, người luôn tự cho mình là hôn thê tương lai của Tiêu Diệp.
Một buổi chiều, khi Tiêu Diệp ra ngoài lo việc quân, Lâm Tố Nhi đã dùng danh nghĩa thăm phu nhân để xông vào viện Thanh Trúc.
"Ta cứ tưởng là ai, hóa ra là một tiểu thư thất thế phải đi làm thợ thêu để kiếm cơm." Lâm Tố Nhi nhìn Khuê Nguyệt với ánh mắt khinh miệt. "Ngươi nghĩ mình là ai mà dám quyến rũ Thế tử?"
Khuê Nguyệt vẫn giữ thái độ bình thản, nàng đứng dậy chào theo đúng lễ nghi: "Lâm tiểu thư quá lời rồi. Tiểu nữ ở đây chỉ để làm việc, không có ý định gì khác."
"Làm việc? Làm việc trên giường hay trên bàn thêu?" Lâm Tố Nhi tức giận, định đưa tay tát Khuê Nguyệt.
Nhưng bàn tay cô ta chưa kịp hạ xuống thì đã bị một lực mạnh mẽ bóp chặt. Tiêu Diệp không biết đã trở về từ lúc nào, gương mặt hắn sầm sì như bão tố.
"Lâm tiểu thư, phủ Trấn Quốc Công từ khi nào đến lượt cô vào đây dạy bảo người của ta?"
Lâm Tố Nhi tái mét mặt mày: "Thế tử... cô ta chỉ là một thợ thêu rẻ tiền..."
"Cút!" Tiêu Diệp gằn giọng, không nể tình chút nào.
Sau khi Lâm Tố Nhi rời đi trong tủi nhục, Tiêu Diệp quay lại nhìn Khuê Nguyệt. Nàng vẫn đứng đó, lặng lẽ, không khóc cũng không giải thích. Hắn bước tới, ôm chặt lấy nàng vào lòng, mặc cho nàng có chút kháng cự.
"Đừng sợ, có ta ở đây, không ai được phép làm tổn thương nàng." Hắn thì thầm vào tai nàng, bàn tay vuốt ve mái tóc nàng đầy nâng niu.
Khuê Nguyệt tựa đầu vào ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, lòng nàng bắt đầu nảy sinh một cảm giác phức tạp. Nàng biết mình đang lún sâu vào một mối quan hệ đầy nguy hiểm, nhưng sự bảo hộ ấm áp này là thứ mà nàng đã thiếu vắng từ lâu.