Sau buổi yến tiệc tại phủ Đại công chúa, cái tên Thẩm Khuê Nguyệt trở thành tâm điểm bàn tán của cả thành Trường An. Người ta không chỉ tò mò về nhan sắc của nàng mà còn bắt đầu đào bới về thân thế của Thẩm gia – một gia tộc vốn đã chìm vào quên lãng.
Tiêu Diệp ngồi trong thư phòng, nhìn tờ sớ cũ kỹ ghi chép về vụ án của phụ thân Khuê Nguyệt năm xưa. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. Hóa ra, việc Thẩm gia sa sút không đơn thuần là do bệnh tật, mà có bàn tay của những kẻ đang muốn kiềm chế phủ Trấn Quốc Công.
"Thế tử, Thẩm cô nương đang đợi ở ngoài ạ." Trường Hỷ nhỏ giọng báo.
Tiêu Diệp vội vàng cất tờ sớ vào ngăn kéo bí mật, vẻ mặt dịu lại: "Cho nàng vào."
Khuê Nguyệt bước vào, tay bưng một bát canh hạt sen ấm. Nàng trông có vẻ gầy đi một chút, đôi mắt phượng vương chút ưu tư.
"Thế tử, tiểu nữ nghe nói ngài thức trắng mấy đêm liền lo việc quân, nên có nấu chút canh..." Nàng ngập ngừng, đặt bát canh xuống bàn.
Tiêu Diệp nắm lấy tay nàng, kéo nàng ngồi xuống cạnh mình. Hắn không uống canh ngay mà cứ nhìn chằm chằm vào nàng, như thể sợ rằng nếu chớp mắt, nàng sẽ biến mất.
"Khuê Nguyệt, nếu một ngày nàng phát hiện ra ta không tốt như nàng nghĩ, nàng có bỏ đi không?"
Câu hỏi đột ngột khiến nàng run lên. Nàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, thấy trong đó là một nỗi bất an không thể che giấu.
"Tiểu nữ không biết ngài đang nói về điều gì. Nhưng hiện tại, người bảo vệ Thẩm gia là ngài, người cho tiểu nữ một nơi nương tựa cũng là ngài. Tiểu nữ chỉ tin những gì mình thấy."
Nàng không biết rằng, lời nói ấy vừa là liều thuốc an thần, vừa là con dao hai lưỡi cứa vào lòng Tiêu Diệp. Hắn biết, kiếp trước chính sự nghi kỵ của hắn đã góp phần đẩy Thẩm gia vào đường cùng. Kiếp này, hắn phải đảo ngược tất cả, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.