Càng ở gần Tiêu Diệp, những giấc mơ của Thẩm Khuê Nguyệt càng trở nên rõ ràng và đáng sợ. Đêm nay, nàng không mơ thấy tường thành nữa, mà mơ thấy một căn phòng tân hôn rực rỡ sắc đỏ.
Trong mơ, nàng mặc hỉ phục lộng lẫy, nhưng tay chân lại bị xích sắt khóa chặt vào giường. Tiêu Diệp bước vào, hơi thở nồng nặc mùi rượu, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ và ghen tuông. Hắn bóp chặt cằm nàng, gằn giọng: "Tại sao lại phản bội ta? Tại sao lại muốn bỏ trốn cùng hắn?"
Khuê Nguyệt tỉnh dậy, tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng. Nàng ôm lấy ngực, cảm nhận được nỗi đau đớn đến xé lòng từ trong giấc mơ. Tại sao Tiêu Diệp trong mơ lại đáng sợ đến vậy? Khác hẳn với người đàn ông luôn dịu dàng bôi thuốc cho nàng mỗi tối.
Nàng không chịu nổi không gian ngột ngạt, khoác áo choàng đi ra vườn trúc. Thật tình cờ, nàng thấy Tiêu Diệp đang đứng một mình bên hồ, tay cầm một vò rượu mạnh.
Hắn quay lại, thấy nàng đang run rẩy dưới ánh trăng, liền vứt vò rượu sang một bên, lao tới ôm chặt lấy nàng.
"Sao lại ra đây? Trời lạnh lắm."
Khuê Nguyệt nhìn hắn, đôi mắt đầy vẻ dò xét: "Thế tử, ngài đã bao giờ... hận tiểu nữ chưa?"
Bàn tay Tiêu Diệp khựng lại trên vai nàng. Hắn im lặng rất lâu, rồi đột ngột cúi xuống, đặt một nụ hôn mãnh liệt lên môi nàng. Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng, mà là một sự chiếm lấy đầy khao khát và cả sự sợ hãi. Hắn hôn như thể muốn nuốt chửng nàng, như thể muốn dùng cách này để xua tan đi bóng ma của kiếp trước.
Khuê Nguyệt bị choáng ngợp, đôi tay yếu ớt bám lấy vạt áo hắn. Trong hơi thở của hắn, nàng ngửi thấy mùi rượu nồng và cả mùi vị của sự tuyệt vọng.
"Khuê Nguyệt, đừng hỏi nữa. Chỉ cần nhớ, kiếp này ta chỉ có nàng."