873 từ · ~5 phút đọc
Trời kinh thành vào đông, tuyết rơi trắng xóa phủ lên những mái ngói cong vút của phủ Đô đốc. Trong gian phòng tân hôn, nến đỏ cháy rực, sáp nến chảy dài như những giọt lệ sầu muộn. Không gian nồng nặc mùi hương liệu quý giá trộn lẫn với mùi rượu giao bôi còn vương lại.
Tô Vãn Diên ngồi trên mép giường, tấm khăn phủ đầu bằng lụa đỏ thêu đôi chim phượng uyên ương rực rỡ che khuất tầm nhìn của nàng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đan chặt vào nhau, móng tay bấu nhẹ vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Nàng đang sợ, nỗi sợ ấy thấm vào từng thớ thịt khi nghe thấy tiếng bước chân trầm đục từ hành lang đang tiến lại gần.
Cộp. Cộp. Cộp.
Mỗi tiếng bước chân như nện thẳng vào tim nàng. Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra, mang theo luồng khí lạnh thấu xương từ bên ngoài ùa vào, làm ngọn nến trên giá lung lay sắp tắt.
Thẩm Ngự Chi bước vào. Hắn mặc bộ hỉ phục màu đỏ thẫm, nhưng khí chất sát phạt toát ra từ người hắn không hề có chút gì là hân hoan của một tân lang. Hắn đứng đó, bóng hình cao lớn che khuất cả ánh sáng trước mặt Vãn Diên. Mùi rượu nồng nặc quyện với mùi đàn hương lạnh lẽo đặc trưng trên người hắn bao vây lấy nàng.
Hắn không dùng gậy nâng khăn. Một bàn tay to lớn, thô ráp với những vết chai sạn do cầm kiếm lâu năm trực tiếp vén mạnh tấm lụa đỏ lên.
Ánh sáng đột ngột khiến Vãn Diên khẽ nheo mắt. Đập vào mắt nàng là gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng lạnh lùng đến tàn nhẫn của Thẩm Ngự Chi. Đôi mắt hắn sâu thẳm, đen kịt như đầm nước đóng băng, lúc này lại vương chút tia máu vì hơi men, nhìn chằm chằm vào nàng như thú dữ nhìn con mồi.
"Nhìn ta." Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự áp bức tuyệt đối.
Vãn Diên run rẩy ngước mắt, làn môi đỏ mọng khẽ mấp máy: "Đô... Đô đốc."
Thẩm Ngự Chi cười lạnh một tiếng, ngón tay cái thô bạo miết lên môi nàng, làm nhòe đi lớp son đỏ thắm. Hắn cúi thấp người, hơi thở nóng rực phả lên mặt nàng: "Tô Vãn Diên, phủ Thừa tướng dùng mọi cách để đưa nàng lên giường của ta, chẳng lẽ họ không dạy nàng cách hầu hạ trượng phu sao? Hửm?"
"Tôi... tôi không có..." Nàng lắp bắp, nước mắt bắt đầu dâng đầy hốc mắt. Vẻ đẹp mong manh, yếu ớt của nàng trong bộ hỉ phục lộng lẫy càng kích thích sự tàn nhẫn trong lòng hắn.
Thẩm Ngự Chi không kiên nhẫn nghe nàng giải thích. Hắn thô bạo nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, kéo mạnh một cái khiến cả người nàng ngã nhào vào lồng ngực cứng như sắt đá của hắn. Vãn Diên thốt lên một tiếng kinh hãi, nhưng ngay lập tức bị nụ hôn nồng nặc mùi rượu của hắn nuốt chửng.
Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng. Hắn cắn xé, gặm nhấm môi nàng như muốn trút giận, như muốn nghiền nát sự kiêu hãnh cuối cùng của vị tiểu thư khuê các này. Vãn Diên cảm thấy vị tanh ngọt của máu lan tỏa trong khoang miệng. Nàng vùng vẫy yếu ớt, nhưng hai tay đã bị hắn dùng một tay khóa chặt trên đỉnh đầu.
"Ưm..." Nàng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.
Thẩm Ngự Chi dời môi xuống cổ nàng, để lại những dấu vết đỏ sẫm đầy ám muội trên làn da trắng sứ như ngọc. Bàn tay hắn bắt đầu không kiêng nể gì mà tháo rời đai lưng của nàng, lớp hỉ phục rườm rà dần rơi xuống sàn nhà như những cánh hoa tàn.
"Đô đốc... cầu xin ngài... nhẹ một chút..." Nàng nấc nghẹn, đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài xuống thái dương.
Hắn khựng lại một giây khi cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt của nàng, nhưng rồi ánh mắt hắn lại càng trở nên tối tăm hơn. Hắn ghé sát tai nàng, cắn nhẹ vào vành tai nhạy cảm, giọng nói trầm thấp như ác ma thì thầm:
"Vãn Diên, từ hôm nay, nàng là tù binh của ta. Cả đời này, đừng mong thoát khỏi phủ Đô đốc."
Hắn đè nghiến nàng xuống nệm gấm đỏ rực. Trong màn đêm yên tĩnh của kinh thành, bên trong gian phòng tân hôn lại là một cuộc chiến đầy dục vọng và chiếm hữu. Thẩm Ngự Chi dùng sự thâm trầm và mạnh bạo của mình để đánh dấu lãnh thổ, còn Vãn Diên chỉ như một chiếc lá nhỏ giữa cơn bão, chỉ có thể nương tựa vào người đàn ông đang hành hạ nhưng cũng là người duy nhất che chở cho nàng trong cuộc đời đầy sóng gió này.
Màn trướng rủ xuống, che khuất cảnh xuân nồng đượm. Tiếng thở dốc của nam nhân và tiếng thút thít của nữ nhân hòa quyện vào nhau, kéo dài mãi cho đến tận hừng đông...