MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó DỗChương 2: DƯ VỊ SAU ĐÊM TÂN HÔN

Trường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó Dỗ

Chương 2: DƯ VỊ SAU ĐÊM TÂN HÔN

872 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh, rọi những vệt sáng lốm đốm lên tấm thảm thêu hoa mẫu đơn trong phòng ngủ. Tô Vãn Diên tỉnh dậy khi toàn thân đau nhức như vừa bị một cỗ xe ngựa nghiền qua. Nàng khẽ cử động, cảm giác khô khốc ở cổ họng và sự dính dấp trên làn da khiến nàng ngay lập tức nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua.

Bên cạnh nàng, chỗ nằm đã lạnh ngắt từ lâu. Thẩm Ngự Chi không còn ở đó.

Vãn Diên chống tay ngồi dậy, tấm chăn gấm trượt xuống để lộ những dấu vết đỏ tía rải rác trên bờ vai trắng ngần. Nàng nhìn quanh căn phòng rộng lớn nhưng lạnh lẽo, lòng dâng lên một nỗi chua chát khó tả. Nàng vốn là đích nữ của phủ Thừa tướng, từ nhỏ được nâng niu như ngọc quý, vậy mà giờ đây lại gả cho một "con hổ dữ" của triều đình – kẻ mà người ta vẫn truyền tai nhau là giết người không nháy mắt.

"Phu nhân, người đã tỉnh chưa ạ?" Giọng nói rụt rè của một tỳ nữ vang lên từ phía sau bức bình phong.

Vãn Diên hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình thản: "Vào đi."

Cửa mở, hai tỳ nữ bước vào, cung kính quỳ xuống hành lễ. Một người là tỳ nữ thân cận nàng mang theo từ phủ Thừa tướng – Thanh Nhi, người còn lại là tỳ nữ của phủ Đô đốc. Nhìn thấy những vết tích trên người tiểu thư nhà mình, Thanh Nhi không kìm được mà đỏ hoe mắt, vội vàng lấy áo khoác cho nàng.

"Đô đốc... ngài ấy đâu rồi?" Vãn Diên hỏi, giọng nàng vẫn còn hơi khàn.

"Bẩm phu nhân, Đô đốc đã vào triều từ sáng sớm. Ngài ấy dặn phu nhân cứ nghỉ ngơi, không cần vội vàng thỉnh an lão phu nhân, vì... lão phu nhân đã về quê tĩnh dưỡng từ tháng trước rồi."

Vãn Diên hơi ngẩn ra. Trong các phủ gia thế, việc tân nương ngày đầu phải dậy sớm dâng trà cho mẹ chồng là quy tắc bất di bất dịch. Việc Thẩm Ngự Chi để nàng nghỉ ngơi, rốt cuộc là sự quan tâm hay là sự khinh thường?

Nàng tắm rửa sạch sẽ, để làn nước ấm xoa dịu đi những mệt mỏi. Khi nàng ngồi trước gương trang điểm, nhìn bóng hình mình trong gương, nàng thấy một nữ tử xinh đẹp nhưng đôi mắt lại đượm buồn. Thanh Nhi vừa chải tóc cho nàng vừa nhỏ to:

"Tiểu thư, nghe nói Đô đốc tính tình khó đoán, nhưng sáng nay trước khi đi, ngài ấy có ghé lại nhìn người rất lâu. Còn dặn nhà bếp chuẩn bị canh hạt sen táo đỏ cho người nữa."

Tay Vãn Diên khựng lại. Hắn nhìn nàng lúc nàng đang ngủ sao? Ánh mắt của hắn lúc đó là gì? Là sự thỏa mãn sau khi chiếm hữu, hay là một chút thương hại cho con chim nhỏ bị nhốt vào lồng?

Cả ngày hôm đó, Vãn Diên quanh quẩn trong viện của mình. Phủ Đô đốc rất lớn, nhưng không khí ở đây luôn trầm mặc, nghiêm trang đến mức ngột ngạt. Quân lính tuần tra đi lại đều đều, không một tiếng động dư thừa. Nàng ngồi bên cửa sổ thêu dở một đóa sen, nhưng tâm trí lại đặt ở ngoài cổng phủ.

Cho đến khi mặt trời lặn, tiếng vó ngựa dồn dập ngoài cổng báo hiệu chủ nhân đã về.

Vãn Diên đứng dậy, tim đập nhanh liên hồi. Nàng nên đón hắn như thế nào? Cung kính như một thê thiếp ngoan ngoãn, hay lạnh nhạt để giữ lấy chút tự tôn cuối cùng?

Cánh cửa phòng bật mở. Thẩm Ngự Chi vẫn mặc bộ quan phục màu đen thêu mãng xà, khí thế bức người. Hắn bước vào, luồng gió lạnh theo gấu áo hắn tràn ngập gian phòng. Vãn Diên cúi đầu, nhỏ giọng: "Đô đốc đã về."

Thẩm Ngự Chi không đáp, hắn tiến lại gần, nâng cằm nàng lên. Ánh mắt hắn quét qua gương mặt đã được trang điểm nhẹ nhàng của nàng, cuối cùng dừng lại ở đôi môi vẫn còn hơi sưng.

"Ăn cơm chưa?" Hắn hỏi, giọng trầm thấp.

"Dạ chưa, thiếp chờ ngài."

Hắn khẽ nhướng mày, dường như có chút bất ngờ trước câu "chờ ngài" của nàng. Hắn buông tay ra, ngồi xuống bàn tròn: "Dọn cơm."

Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Vãn Diên chỉ dám gắp những món ở gần mình, đầu cúi thấp. Bỗng nhiên, một miếng thịt kho mềm được đặt vào bát nàng. Nàng ngẩng lên, thấy Thẩm Ngự Chi vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, nhưng đôi mắt hắn dường như bớt đi vài phần sắc lạnh.

"Gầy quá. Ở phủ Đô đốc không ai bỏ đói nàng, ăn nhiều vào."

Lời nói của hắn nghe như mệnh lệnh, nhưng không hiểu sao, Vãn Diên lại cảm nhận được một chút hơi ấm len lỏi vào lòng. Có lẽ, người đàn ông này không hoàn toàn là một ác ma máu lạnh như thiên hạ vẫn đồn đại.