655 từ · ~4 phút đọc
Mấy ngày tiếp theo, cuộc sống của Vãn Diên ở phủ Đô đốc trôi qua trong bình lặng. Thẩm Ngự Chi rất bận, hắn thường về muộn và đôi khi lại rời đi ngay trong đêm. Nhưng mỗi khi ở nhà, hắn đều ngủ lại phòng nàng.
Hắn không còn mạnh bạo như đêm đầu tiên, nhưng sự chiếm hữu thì vẫn y nguyên. Hắn thích ôm chặt nàng vào lòng, để đầu nàng tựa lên lồng ngực vững chãi của mình, như thể sợ rằng chỉ cần lơi lỏng ra một chút là nàng sẽ biến mất.
Một buổi chiều, trời bắt đầu đổ tuyết đầu mùa. Vãn Diên đứng ở hành lang nhìn những bông tuyết trắng xóa rơi xuống mặt hồ đóng băng. Nàng khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn sương trắng.
"Nhớ nhà sao?"
Một giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát bên tai. Vãn Diên giật mình quay lại, thấy Thẩm Ngự Chi đã đứng đó tự bao giờ. Hắn không mặc quan phục mà chỉ khoác một chiếc áo choàng lông cáo màu đen, trông bớt đi vẻ dữ tợn, thêm vài phần phong trần.
"Đô đốc... Ngài về lúc nào vậy?"
"Vừa về." Hắn nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng, nhíu mày: "Tay lạnh như thế này sao không vào trong phòng? Tỳ nữ đâu cả rồi?"
"Thiếp thích ngắm tuyết, không phải tại họ đâu." Nàng khẽ đáp, định rút tay lại nhưng hắn càng nắm chặt hơn, rồi dứt khoát kéo nàng vào trong lòng, dùng vạt áo choàng rộng lớn bao bọc lấy nàng.
Hơi ấm từ người hắn truyền sang khiến Vãn Diên cảm thấy hơi choáng váng. Nàng tựa đầu vào vai hắn, mùi hương đàn hương quen thuộc bao phủ lấy khứu giác.
"Nếu nhớ nhà, ngày mai ta đưa nàng về thăm Thừa tướng phủ."
Vãn Diên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng rực: "Thật sao?"
Nhìn thấy vẻ vui mừng lộ rõ trên mặt nàng, trong lòng Thẩm Ngự Chi bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Hóa ra, để làm nàng vui lại đơn giản đến thế. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn tối sầm lại. Nàng vui vì được về nhà, hay vui vì được rời khỏi hắn?
"Thật. Nhưng phải về sớm trước khi trời tối." Hắn lạnh lùng bổ sung, đôi tay siết chặt eo nàng hơn.
Đêm đó, trong ánh nến leo lét, Thẩm Ngự Chi ngồi bên bàn đọc công văn, còn Vãn Diên ngồi bên cạnh mài mực cho hắn. Thỉnh thoảng, hắn lại liếc nhìn nàng. Dưới ánh nến, làn da nàng như được phủ một lớp mật ong ngọt ngào, vẻ mặt dịu dàng chăm chú khiến trái tim sắt đá của hắn khẽ rung động.
Hắn buông bút, kéo nàng ngồi lên đùi mình. Vãn Diên thốt lên một tiếng nhẹ, tay vẫn còn cầm thỏi mực.
"Đô đốc, mực sẽ dính vào áo ngài mất..."
"Mặc kệ nó." Hắn vùi đầu vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương cơ thể thanh khiết của nàng. "Vãn Diên, nói ta nghe, nàng có hận ta không? Hận vì ta đã ép cha nàng phải gả nàng cho ta?"
Vãn Diên sững sờ. Hóa ra hắn biết. Hắn biết cuộc hôn nhân này là một sự trao đổi quyền lực, là sự cưỡng cầu.
Nàng im lặng hồi lâu, rồi khẽ đưa tay vuốt ve lọn tóc đen tuyền của hắn: "Lúc đầu có sợ, có oán... nhưng giờ thì không hận nữa."
"Tại sao?"
"Vì ngài... không tệ như thiếp tưởng."
Thẩm Ngự Chi cười khẽ, tiếng cười rung động cả lồng ngực. Hắn xoay người nàng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng: "Nàng vẫn còn quá ngây thơ. Ta có thể tệ hơn thế này nhiều."
Hắn cúi xuống hôn nàng, nụ hôn lần này mang theo sự dịu dàng hiếm hoi, như một lời hứa hẹn, cũng như một lời cảnh báo rằng nàng đã hoàn toàn thuộc về hắn.