MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó DỗChương 4: PHỦ THỪA TƯỚNG

Trường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó Dỗ

Chương 4: PHỦ THỪA TƯỚNG

571 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, Thẩm Ngự Chi giữ đúng lời hứa, đưa Vãn Diên về thăm lại phủ Thừa tướng.

Trở về nơi mình sinh ra và lớn lên, Vãn Diên không khỏi xúc động. Nhưng khi thấy sự khép nép, thậm chí là sợ hãi của cha và các anh trai mình trước Thẩm Ngự Chi, nàng bỗng nhận ra một điều: Nàng không còn thuộc về nơi này nữa. Bây giờ, danh phận của nàng là Thẩm phu nhân.

Trong bữa tiệc ở phủ Thừa tướng, Thẩm Ngự Chi luôn nắm tay nàng không rời, ngay cả khi ngồi vào bàn tiệc. Hắn gắp thức ăn cho nàng, hành động chăm sóc ấy khiến mọi người trong gia đình nàng kinh ngạc đến mức không dám thở mạnh.

Lúc chuẩn bị ra về, Thừa tướng kéo nàng ra một góc, hỏi nhỏ: "Nó... nó có hành hạ con không? Nếu khổ quá, cứ nói với cha..."

Vãn Diên nhìn cha mình, người đã từng vì địa vị mà đẩy nàng vào hố lửa, nay lại nói những lời này. Nàng khẽ lắc đầu: "Đô đốc đối với con rất tốt. Cha đừng lo."

Trên đường về, ngồi trong xe ngựa, Vãn Diên có vẻ trầm tư. Thẩm Ngự Chi kéo nàng vào lòng, nhận ra tâm trạng nàng không tốt.

"Sao vậy? Gặp lại người thân không vui sao?"

"Vui ạ. Chỉ là thiếp cảm thấy... mọi thứ đã khác xưa rồi."

Thẩm Ngự Chi không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ ôm nàng. Về đến phủ, tuyết lại bắt đầu rơi dày. Không khí trong xe ngựa vốn đã chật hẹp nay lại càng trở nên nóng bỏng bởi hơi thở của hai người.

Hắn đột ngột áp nàng vào thành xe ngựa, hơi men từ bữa tiệc lúc nãy khiến ánh mắt hắn thêm phần cuồng nhiệt.

"Vãn Diên, nói lại lần nữa, nàng là người của ai?"

"Thiếp... thiếp là của ngài..." Vãn Diên hổn hển đáp, đôi mắt phủ sương mờ.

Thẩm Ngự Chi không kìm lòng được nữa. Trong không gian chật hẹp và rung lắc của xe ngựa, hắn bắt đầu hôn lấy hôn để nàng. Đôi bàn tay nóng bỏng của hắn luồn vào trong lớp áo lông cáo, chạm vào làn da mịn màng bên trong.

Vãn Diên cảm thấy xấu hổ khi nghĩ đến việc các quân lính và phu xe đang ở ngay bên ngoài, nhưng sự kích thích này lại khiến nàng không thể đẩy hắn ra. Hắn tháo bỏ đai lưng thêu hoa của nàng, đôi bàn tay to lớn chiếm hữu những đường cong mềm mại. Tiếng thở dốc của hắn bên tai nàng hòa cùng tiếng vó ngựa lọc cọc trên con đường vắng.

Sự đụng chạm ấy không quá thô bạo nhưng lại mang theo sự khao khát mãnh liệt. Hắn như muốn hòa tan nàng vào trong máu thịt mình ngay tại đây.

Khi xe ngựa dừng lại trước cửa phủ Đô đốc, Thẩm Ngự Chi mới buông nàng ra. Hắn nhìn nàng với gương mặt đỏ bừng, đầu tóc hơi rối, ánh mắt tràn đầy dục vọng nhưng cũng chứa đựng sự che chở tuyệt đối. Hắn cởi áo choàng của mình, bao bọc nàng thật kỹ rồi bế thốc nàng xuống xe, đi thẳng vào trong phòng trước sự ngỡ ngàng của đám gia nhân.

Đêm đó, tuyết ngoài trời vẫn rơi, nhưng trong phòng của họ, hơi ấm và tình yêu bắt đầu thực sự nảy nở.