597 từ · ~3 phút đọc
Mùa đông ở kinh thành năm nay dường như kéo dài hơn mọi năm. Sau chuyến thăm phủ Thừa tướng, không khí giữa Thẩm Ngự Chi và Tô Vãn Diên đã có một sự thay đổi ngầm hiểu đầy tinh tế. Hắn không còn là kẻ xa lạ chỉ biết chiếm hữu thể xác, và nàng cũng không còn là con chim nhỏ chỉ biết thu mình run rẩy.
Một đêm nọ, Thẩm Ngự Chi trở về muộn hơn thường lệ. Khi hắn vào phòng, Vãn Diên vẫn chưa ngủ. Nàng ngồi bên ngọn đèn dầu, đang tỉ mẩn khâu lại một chiếc áo choàng cho hắn. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt nghiêng nghiêng dịu dàng của nàng, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ lùng.
Thẩm Ngự Chi dừng bước ở cửa, mùi máu tươi thoang thoảng từ người hắn dường như không còn khiến Vãn Diên hoảng sợ như trước. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng tiến tới đón lấy chiếc áo khoác bám đầy tuyết lạnh của hắn.
"Đô đốc, ngài lại bị thương sao?" Nàng khẽ hỏi, mũi ngửi thấy mùi thuốc trị thương nồng hắc.
Hắn không trả lời, chỉ im lặng để nàng dắt tay ngồi xuống cạnh giường. Vãn Diên vụng về nhưng kiên trì giúp hắn cởi bỏ lớp quan phục nặng nề. Khi lớp áo trong bằng lụa trắng tuột xuống, nàng khựng lại. Trên bả vai rộng lớn của hắn là một vết thương mới còn rỉ máu, nhưng điều khiến nàng bàng hoàng hơn cả là vô số những vết sẹo cũ chồng chéo lên nhau trên tấm lưng trần vững chãi ấy. Có vết là vết chém của đao kiếm, có vết là dấu vết của roi da.
Ngón tay Vãn Diên run rẩy, khẽ chạm vào một vết sẹo dài sau lưng hắn. "Đau lắm không...?"
Thẩm Ngự Chi cứng người. Đã rất lâu rồi, chưa từng có ai hỏi hắn câu đó. Người ta chỉ sợ hắn, hận hắn, hoặc nịnh bợ hắn. Họ chỉ thấy một Đô đốc quyền khuynh thiên hạ, chứ không ai thấy một nam nhân đầy thương tích để đổi lấy quyền lực ấy.
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo nàng vòng ra phía trước mặt. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan sự xót xa của nàng, giọng nói có phần khàn đục: "Quen rồi. Đây là cái giá của sự sống sót."
Vãn Diên không nói gì, nàng lặng lẽ đi lấy hộp thuốc, dùng bông sạch thấm rượu lau vết thương cho hắn. Động tác của nàng rất nhẹ, như sợ làm đau một báu vật dễ vỡ. Hơi thở của nàng ấm nóng phả lên da thịt hắn, khiến cơn đau rát dường như dịu đi hẳn.
"Đô đốc, sau này... ngài có thể cẩn thận hơn không? Nếu ngài có chuyện gì, thiếp... thiếp sẽ biết nương tựa vào đâu?" Nàng cúi đầu, nói thật lòng mình.
Thẩm Ngự Chi cười khẽ, một nụ cười không mang theo sự mỉa mai. Hắn dùng bàn tay to lớn ôm lấy gáy nàng, ấn nàng tựa vào ngực mình. Tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn truyền qua lớp da thịt, khiến nàng cảm thấy an tâm lạ kỳ.
Đêm đó, họ không làm gì cả. Thẩm Ngự Chi chỉ ôm chặt Vãn Diên trong vòng tay, lần đầu tiên hắn ngủ một giấc sâu mà không bị những cơn ác mộng về chiến trường hành hạ. Nàng như một liều thuốc an thần, xoa dịu đi những góc khuất tăm tối nhất trong linh hồn hắn.