543 từ · ~3 phút đọc
Nửa tháng sau, trong cung tổ chức yến tiệc mừng thọ Thái hậu. Với địa vị của Thẩm Ngự Chi, việc tham dự là điều bắt buộc, và Vãn Diên cũng lần đầu tiên xuất hiện với tư cách Đô đốc phu nhân trước mặt giới quý tộc kinh thành.
Sáng sớm, Thẩm Ngự Chi đã sai người mang đến cho nàng một bộ y phục bằng lụa vân cẩm màu xanh khói cực kỳ quý hiếm, cùng với bộ trang sức bằng ngọc phỉ thúy tinh xảo. Nàng đứng trước gương, tóc búi cao theo kiểu phu nhân, cài trâm vàng lóng lánh, vẻ đẹp thanh tao như hoa lan trong thung lũng.
Khi hai người bước vào cung điện, những ánh mắt tò mò, ghen tị và cả khinh miệt đổ dồn về phía họ. Người ta xì xào về việc "tiểu thư yếu đuối của phủ Thừa tướng sao có thể sống sót dưới tay ác ma Thẩm Ngự Chi".
Thẩm Ngự Chi không quan tâm đến những lời bàn tán đó, nhưng bàn tay hắn luôn đặt ở eo nàng, một tư thế bảo vệ đầy tính chiếm hữu.
Trong bữa tiệc, Quận chúa Trường An – người vốn thầm thương trộm nhớ Thẩm Ngự Chi từ lâu – không kìm được sự đố kỵ. Cô ta cố tình nâng chén rượu tiến lại gần, giọng nói đầy ẩn ý:
"Nghe nói Tô tiểu thư vốn là người tài hoa, giỏi cầm kỳ thi họa. Không biết khi gả vào phủ Đô đốc, giữa mùi máu tanh và binh khí, đôi tay ấy còn biết cầm bút vẽ tranh không?"
Vãn Diên cảm nhận được sự công kích, nàng định lên tiếng thì cảm thấy bàn tay Thẩm Ngự Chi siết nhẹ eo mình. Hắn liếc nhìn Quận chúa, ánh mắt sắc lẹm như dao:
"Phu nhân của ta dù có cầm bút hay cầm kiếm, đó cũng là việc của Thẩm gia. Quận chúa có vẻ quá quan tâm đến chuyện trong nhà ta rồi chăng?"
Lời nói lạnh lùng của hắn khiến Quận chúa tái mặt, xấu hổ lùi lại. Đám đông xung quanh cũng lập tức im lặng, không ai dám hó hé thêm câu nào.
Suốt buổi tiệc, Thẩm Ngự Chi dường như không để mắt đến ai khác ngoài nàng. Hắn chú ý xem nàng thích ăn món nào, tự tay bóc vỏ tôm bỏ vào bát nàng. Sự chăm sóc tỉ mỉ ấy khác hẳn với vẻ ngoài sắt đá thường ngày, làm dấy lên một làn sóng kinh ngạc trong giới quan lại.
Trên xe ngựa trở về, Vãn Diên khẽ tựa vai hắn, thầm thì: "Cảm ơn ngài đã giữ thể diện cho thiếp."
Thẩm Ngự Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi lên góc nghiêng hoàn hảo của hắn. "Nàng là vợ ta. Kẻ nào sỉ nhục nàng là đang tát vào mặt Thẩm Ngự Chi này. Ta không cho phép bất cứ ai khiến nàng cảm thấy mình thấp kém."
Câu nói ấy tuy lạnh lùng nhưng lại khiến tim Vãn Diên đập nhanh. Nàng nhận ra, sự bảo hộ của hắn không chỉ là trách nhiệm, mà dường như đã bắt đầu có một chút tình cảm nhen nhóm, dù hắn chưa bao giờ nói lời yêu.