MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó DỗChương 14: TIN VUI

Trường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó Dỗ

Chương 14: TIN VUI

546 từ · ~3 phút đọc

Mùa xuân đã thực sự gõ cửa phủ Đô đốc. Những nhành mai cuối cùng đã rụng, nhường chỗ cho sắc xanh của lá non và hơi ấm dịu dàng của nắng mới. Sức khỏe của Thẩm Ngự Chi đã hoàn toàn hồi phục, hắn bắt đầu quay lại với công việc triều chính bận rộn, nhưng dù có trễ đến đâu, hắn vẫn luôn dành thời gian để cùng Vãn Diên dùng bữa tối.

Tuy nhiên, dạo gần đây, Vãn Diên cảm thấy cơ thể mình có những thay đổi kỳ lạ. Nàng thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, chán ăn, đặc biệt là mùi thức ăn dầu mỡ vốn dĩ bình thường nay lại khiến nàng buồn nôn không thôi.

Một buổi sáng, khi Thẩm Ngự Chi đang chuẩn bị lên triều, hắn thấy Vãn Diên ngồi bên bàn trang điểm, gương mặt nhợt nhạt, tay che miệng nấc khẽ. Hắn lập tức vứt bỏ vẻ nghiêm nghị, bước nhanh lại gần, lo lắng hỏi:

"Nàng lại thấy không khỏe sao? Sắc mặt tệ quá, để ta gọi thái y."

Vãn Diên khẽ xua tay: "Có lẽ do thiếp ngủ không ngon giấc thôi, Đô đốc không cần lo..."

"Không được!" Thẩm Ngự Chi cắt lời, giọng nói mang theo sự quyết đoán không thể chối từ. Hắn quay sang ra lệnh cho Thanh Nhi: "Đi mời Ngự y giỏi nhất đến đây ngay lập tức. Nếu phu nhân có chuyện gì, ta sẽ hỏi tội các ngươi."

Khoảng một canh giờ sau, vị Ngự y già nua bước ra khỏi phòng, trên mặt lộ rõ vẻ cung kính lẫn vui mừng. Thẩm Ngự Chi đứng ngoài hành lang, tay nắm chặt thanh kiếm, chân đi đi lại lại đầy vẻ nóng nảy. Thấy Ngự y ra, hắn gằn giọng: "Phu nhân sao rồi?"

Ngự y vội vàng quỳ xuống: "Chúc mừng Đô đốc, chúc mừng phu nhân! Phu nhân không có bệnh gì cả, mà là đã có hỉ mạch được hơn hai tháng rồi. Do thể trạng phu nhân hơi yếu nên cần phải tẩm bổ và nghỉ ngơi nhiều hơn."

Thẩm Ngự Chi sững sờ. Một kẻ đã quen với việc tước đoạt sinh mạng như hắn, nay bỗng nhiên nghe tin mình có một mầm sống đang hình thành, một dòng máu đang chảy trong người thê tử mình. Hắn đứng ngây người ra đó, cảm giác lạ lẫm và xúc động trào dâng. Hắn bước nhanh vào phòng, thấy Vãn Diên đang tựa lưng vào giường, đôi mắt nàng lấp lánh nước mắt hạnh phúc.

Hắn ngồi xuống, run rẩy nắm lấy bàn tay nàng, rồi nhẹ nhàng áp tai vào bụng nàng, dù biết lúc này chẳng thể nghe thấy gì.

"Vãn Diên... cảm ơn nàng." Giọng hắn khản đặc.

Từ ngày đó, sự chiếm hữu của Thẩm Ngự Chi nâng lên một tầm cao mới, nhưng là sự chiếm hữu đầy cẩn trọng. Hắn ra lệnh lót thảm lông cừu ở tất cả các hành lang nàng hay đi qua để tránh trơn trượt. Hắn đích thân kiểm tra danh sách món ăn mỗi ngày, và cứ hễ có thời gian rảnh, hắn lại ngồi xoa chân cho nàng, mặc cho danh tiếng "Đại đô đốc máu lạnh" ngoài kia có bị ảnh hưởng thế nào đi nữa.