498 từ · ~3 phút đọc
Sau sự việc của Lục Tử Khiêm, Thẩm Ngự Chi trở nên "độc đoán" hơn trong việc thể hiện tình cảm. Hắn muốn bù đắp cho nàng, cũng là muốn xóa sạch bóng hình của người khác trong tâm trí nàng.
Đêm rằm, hắn dẫn nàng lên lầu cao nhất trong phủ ngắm trăng. Từ đây có thể nhìn thấy toàn cảnh kinh thành lung linh ánh đèn. Gió đêm mơn man thổi vào tà áo, mang theo hương vị của mùa xuân đang về.
Hắn cho người chuẩn bị một chút rượu hoa quả ngọt lịm. Vãn Diên uống vài ly, gương mặt nàng ửng hồng, đôi mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao. Thẩm Ngự Chi ngồi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nhìn nàng. Hắn chợt nhận ra, dù có nắm giữ cả thiên hạ, cũng không bằng một nụ cười này của nàng.
"Vãn Diên, ta chưa từng nói điều này..." Hắn ngập ngừng, bàn tay thô ráp vuốt ve gò má nàng. "Ta cảm ơn nàng vì đã ở lại."
Vãn Diên tựa đầu vào lòng hắn, giọng nói hơi say: "Thiếp cũng cảm ơn ngài... vì đã trở về."
Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng gió và tiếng tim đập, dục vọng bắt đầu nhen nhóm một cách tự nhiên. Thẩm Ngự Chi cúi xuống, hôn lên làn môi ngọt lịm vị rượu của nàng. Nụ hôn lần này không còn là sự trừng phạt hay chiếm hữu thô bạo, mà là sự giao hòa của hai tâm hồn đã thấu hiểu nỗi đau của nhau.
Hắn bế nàng vào gian phòng nhỏ trên lầu, nơi đã được trải sẵn nệm lông cáo mềm mại. Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua cửa sổ, hắn chậm rãi cởi bỏ từng lớp xiêm y của nàng, như đang bóc mở một món quà quý giá nhất thế gian.
Khi làn da trắng sứ của nàng phô bày trước mắt, Thẩm Ngự Chi hơi khựng lại. Hắn hôn lên từng tấc da thịt, từ đôi vai gầy đến vùng eo thon thả. Vãn Diên khẽ rên rỉ, tay nàng luồn vào tóc hắn, kéo hắn lại gần hơn.
Sự đụng chạm giữa họ diễn ra chậm rãi, sâu lắng. Thẩm Ngự Chi cực kỳ kiên nhẫn, hắn muốn mỗi một tế bào trên cơ thể nàng đều ghi nhớ cảm giác thuộc về hắn. Tiếng thở dốc của nam nhân hòa cùng tiếng nức nở nhỏ bé của nữ nhân tạo nên một bản nhạc tình ái nồng nàn.
Trong khoảnh khắc cao trào, hắn ghé sát tai nàng thì thầm: "Vãn Diên, nàng là mạng của ta."
Vãn Diên không trả lời bằng lời nói, nàng chỉ ôm chặt lấy tấm lưng đầy sẹo của hắn, dùng sự dịu dàng của mình để ôm trọn lấy con thú dữ đã được thuần hóa này. Đêm nay, ánh trăng làm chứng, họ đã thực sự hòa làm một, không còn ranh giới giữa kẻ chiếm hữu và kẻ bị giam cầm.