MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó DỗChương 12: KHÁCH KHÔNG MỜI

Trường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó Dỗ

Chương 12: KHÁCH KHÔNG MỜI

630 từ · ~4 phút đọc

Vết thương của Thẩm Ngự Chi dần khép miệng, hắn đã có thể xuống giường đi lại chậm rãi quanh sân. Đúng lúc này, một nhân vật từ quá khứ xuất hiện phá vỡ sự bình yên của họ.

Lục Tử Khiêm – một công tử tài hoa, thanh nhã, vốn là thanh mai trúc mã và cũng là người từng được phủ Thừa tướng hứa hôn cho Vãn Diên trước khi Thẩm Ngự Chi dùng quyền lực ép cưới. Nghe tin Thẩm Ngự Chi bị thương nặng, Lục Tử Khiêm lấy cớ đại diện cho các sĩ tử đến thăm hỏi, nhưng thực chất là muốn xem Vãn Diên sống ra sao.

Trong sảnh chính của phủ Đô đốc, Lục Tử Khiêm đứng đó trong bộ y phục trắng tinh khôi, khí chất phong lưu đối lập hoàn toàn với sự u tối của nơi này. Khi Vãn Diên bước ra, ánh mắt Lục Tử Khiêm hiện rõ sự đau xót:

"Vãn Diên, muội... muội gầy đi nhiều quá. Có phải hắn ta đã làm khổ muội không?"

Vãn Diên giữ khoảng cách, nhẹ giọng đáp: "Lục công tử, đa tạ huynh đã quan tâm. Ta sống ở đây rất tốt, Đô đốc đối đãi với ta không tệ."

"Đừng lừa dối bản thân nữa!" Lục Tử Khiêm bước tới một bước, định nắm lấy tay nàng. "Hắn là một kẻ giết người không ghê tay, muội gả cho hắn chẳng khác nào đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu. Nếu muội muốn, ta sẽ tìm cách thỉnh cầu phụ thân nói giúp với Hoàng thượng, đưa muội ra khỏi đây..."

"Đưa nàng ấy đi đâu?"

Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên từ phía sau tấm bình phong. Thẩm Ngự Chi bước ra, dù chỉ mặc một chiếc áo choàng mỏng nhưng khí thế bức người của hắn khiến Lục Tử Khiêm vô thức lùi lại. Ánh mắt Thẩm Ngự Chi tối sầm lại khi nhìn thấy khoảng cách giữa hai người.

Hắn đi tới, dứt khoát kéo Vãn Diên ra sau lưng mình, bàn tay siết chặt lấy tay nàng như muốn khẳng định chủ quyền.

"Lục công tử có vẻ rất rảnh rỗi. Việc của phủ Đô đốc, từ bao giờ đến lượt một kẻ thư sinh trói gà không chặt như ngươi can thiệp?"

"Thẩm Ngự Chi, ngài cướp người quá đáng, Vãn Diên không yêu ngài!" Lục Tử Khiêm lấy hết can đảm hét lên.

Thẩm Ngự Chi không giận mà lại cười, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn thường thấy. Hắn quay lại nhìn Vãn Diên, ánh mắt đầy áp lực: "Vãn Diên, nói cho hắn biết, nàng là người của ai?"

Vãn Diên nhìn đôi tay đang run lên vì giận của Thẩm Ngự Chi, lại nhìn vết thương vẫn còn quấn băng gạc dưới lớp áo của hắn. Nàng hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào Lục Tử Khiêm: "Lục huynh, xin hãy tự trọng. Từ ngày bước chân vào phủ này, tôi đã là thê tử của Thẩm Đô đốc. Đời này kiếp này, tôi chỉ ở bên ngài ấy. Mời huynh về cho."

Lục Tử Khiêm thất thần rời đi. Khi chỉ còn lại hai người, Thẩm Ngự Chi đột ngột xoay người lại, ép Vãn Diên vào cột trụ lớn trong sảnh. Hơi thở hắn dồn dập, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông:

"Nàng luyến tiếc hắn?"

"Không có..."

"Nàng muốn đi cùng hắn?"

"Thiếp đã nói là không rồi mà!" Vãn Diên bị hắn siết đau, nước mắt trào ra.

Nhìn thấy nước mắt của nàng, cơn giận của Thẩm Ngự Chi bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn gục đầu vào vai nàng, giọng nói khàn đặc: "Đừng bỏ ta. Nàng muốn gì ta cũng cho, chỉ cần đừng nhìn kẻ khác."