MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó DỗChương 11: DƯỠNG THƯƠNG

Trường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó Dỗ

Chương 11: DƯỠNG THƯƠNG

520 từ · ~3 phút đọc

Kể từ ngày Thẩm Ngự Chi tỉnh lại, không khí trong phủ Đô đốc thay đổi đến mức khiến người ta khó tin. Một đại ma đầu vốn chỉ biết đến đao kiếm và chiến trường, nay lại nằm trên giường dưỡng thương với vẻ mặt "ngoan ngoãn" lạ thường, miễn là có Tô Vãn Diên ở bên cạnh.

Vết thương do mũi tên độc của Thẩm Ngự Chi rất sâu, lại nằm gần tim nên tốc độ hồi phục khá chậm. Mỗi ngày, Vãn Diên đều dậy từ sớm để giám sát việc sắc thuốc. Nàng không tin tưởng giao cho ai khác, từ việc lọc bã thuốc đến việc kiểm tra nhiệt độ nước tắm, nàng đều tự tay làm hết.

Một buổi chiều, nắng nhạt chiếu xuyên qua rèm lụa. Thẩm Ngự Chi tựa lưng vào gối thêu, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng nhỏ bé đang bận rộn dọn dẹp bát đĩa của Vãn Diên. Hắn bỗng lên tiếng, giọng nói tuy còn hơi yếu nhưng đã lấy lại được sự thâm trầm:

"Lại đây."

Vãn Diên đặt khay xuống, đi tới bên giường: "Đô đốc thấy không khỏe ở đâu sao? Để thiếp gọi thái y."

Chưa kịp để nàng quay đi, một bàn tay to lớn, dù hơi gầy đi vì bạo bệnh nhưng vẫn đầy sức mạnh, đã nắm lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ một cái. Vãn Diên mất đà, ngã ngồi lên mép giường, ngay sát cạnh hắn. Thẩm Ngự Chi thuận thế vòng tay ôm lấy eo nàng, dụi đầu vào hõm cổ nàng như một con mãnh thú đang tìm kiếm sự an ủi.

"Đừng đi đâu cả. Ngồi đây với ta một lát."

Vãn Diên hơi đỏ mặt, nàng khẽ vuốt ve mái tóc đen hơi rối của hắn: "Thiếp chỉ đi cất bát thuốc thôi mà. Ngài giờ đây sao lại dính người như trẻ con thế này?"

Thẩm Ngự Chi cười hừ một tiếng, hơi thở nóng hổi phả lên cổ nàng khiến nàng rùng mình. "Ta đã đi dạo một vòng ở quỷ môn quan, giờ mới biết trên đời này thứ đáng giá nhất chính là được ôm nàng thế này. Vãn Diên, sau này đừng mong ta buông tay."

Sự chiếm hữu của hắn giờ đây không còn mang theo sự đe dọa, mà là một loại tình cảm sâu nặng đến mức khiến người ta ngộp thở. Hắn không cho phép nàng rời khỏi tầm mắt quá lâu. Thậm chí khi hắn ngủ, nàng cũng phải ngồi bên cạnh đọc sách cho hắn nghe.

Có một lần, Thanh Nhi vào báo có tiểu thư của phủ Thượng thư đến thăm hỏi, Vãn Diên định đứng dậy ra tiếp khách thì Thẩm Ngự Chi liền nhíu mày, giả vờ ho khẽ một tiếng: "Vết thương lại đau rồi..."

Thế là Vãn Diên lại cuống cuồng ở lại, quên bẵng cả khách khứa ngoài kia. Nhìn thấy vẻ lo lắng của nàng, khóe môi Thẩm Ngự Chi khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo. Hắn nhận ra, sự yếu đuối đôi khi lại là vũ khí tốt nhất để giữ nàng bên mình.