Trường An vào tiết Thanh minh, mưa phùn như rây bột, giăng mắc một màn sương mờ ảo lên những mái ngói cong vút của kinh thành. Trong cái không khí ẩm ướt ấy, mùi trầm hương từ các điện thờ quyện với mùi bùn đất tạo nên một thứ cảm giác vừa thiêng liêng lại vừa âm u.
Tại một quán trà nhỏ nằm sâu trong ngõ Trường Lạc, Thẩm Vô Đăng đang ngồi một mình. Anh không uống trà, chỉ nhìn chăm chằm vào những giọt nước mưa rơi xuống từ mái hiên. Thẩm Vô Đăng vốn là một người đàn ông có gương mặt góc cạnh, đôi mắt luôn nửa nhắm nửa mở như thể chẳng quan tâm đến sự đời, nhưng sâu trong con ngươi ấy là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Trên bàn của anh, thanh trường kiếm quấn vải đen cũ kỹ nằm im lìm, toát ra hơi lạnh lẽo.
"Thẩm đại nhân! Cầu xin ngài, xin ngài hãy nhìn qua một chút!"
Một tiếng gọi hớt hải cắt đứt sự yên lặng. Lục Phiến – một nữ bổ khoái thực tập với bộ đồng phục xanh chàm ướt sũng – lao vào quán. Cô thở hổn hển, khuôn mặt trẻ trung vốn dĩ luôn tươi tắn nay lại trắng bệch vì sợ hãi.
Thẩm Vô Đăng không ngẩng đầu, giọng anh khàn khàn: "Ta đã nói rồi, ta không còn là Bình đẩu quan nữa. Những chuyện phá án, cô nên tìm đến phủ Kinh Triệu."
Lục Phiến run rẩy đặt một cuộn giấy lên bàn, giọng cô lạc đi: "Phủ Kinh Triệu không giải quyết được! Đây không phải vụ án mạng thông thường. Nạn nhân là Như Sương – đệ nhất vũ nữ của lầu Phụng Tiên. Cô ấy chết trong phòng kín, thi thể... thi thể vẫn còn nguyên vẹn, nhưng trái tim đã biến mất. Không một vết cắt, không một giọt máu. Thẩm đại nhân, đây là lần thứ ba trong tháng này rồi!"
Đôi lông mày của Thẩm Vô Đăng khẽ nhíu lại. "Không vết cắt?"
"Vâng!" Lục Phiến nuốt nước bọt. "Cứ như thể trái tim tự tan biến vào không trung vậy. Các bậc tiền bối trong phủ đều nói đây là do quỷ ám nên không ai dám động vào. Nhưng nếu không tìm ra hung thủ, cả Trường An sẽ đại loạn mất."
Thẩm Vô Đăng cuối cùng cũng ngẩng mắt lên. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy một luồng hắc khí nhạt nhòa đang bám trên vai Lục Phiến. Đó không phải là bụi bẩn, đó là "oán niệm" từ hiện trường vụ án bám theo cô. Anh thở dài, đôi tay gầy guộc vươn ra, chỉ nhẹ một cái vào hư không phía sau gáy Lục Phiến. Một tiếng "xì" nhỏ vang lên, luồng hắc khí tan biến, khiến Lục Phiến rùng mình một cái, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hẳn.
"Dẫn đường đi," Thẩm Vô Đăng đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm. "Nhưng nhớ kỹ, ta chỉ xem qua, không hứa sẽ nhúng tay sâu vào."
Hai người đi xuyên qua màn mưa, tiến về phía lầu Phụng Tiên. Nơi đây vốn là tụ điểm ăn chơi xa hoa nhất nhì kinh thành, nhưng giờ đây lại tĩnh mịch một cách lạ thường. Những dải lụa đào treo trên ban công bay phơ phất trong gió, trông như những cánh tay ma quái đang vẫy gọi.
Khi bước vào căn phòng của Như Sương, mùi hương phấn son nồng nặc không che giấu được mùi tử khí. Trên giường, cô gái trẻ nằm đó, gương mặt vẫn giữ được nét thanh tú nhưng đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi. Thẩm Vô Đăng tiến lại gần, anh không nhìn vết thương, mà áp lòng bàn tay lên không trung phía trên ngực nạn nhân.
Một luồng cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Thẩm Vô Đăng nhắm mắt lại, trong đầu anh hiện lên một ảo ảnh: Một đôi bàn tay gầy guộc, xám xịt, xuyên qua lồng ngực nạn nhân như thể xuyên qua làn nước, từ từ rút lấy trái tim đang đập.
"Không phải người làm," Thẩm Vô Đăng lẩm bẩm.
"Vậy là... là yêu ma sao?" Lục Phiến lắp bắp, tay nắm chặt đốc kiếm.
Thẩm Vô Đăng chưa kịp trả lời thì bỗng nhiên, một luồng gió mạnh thổi tung cửa sổ. Những ngọn nến trong phòng đồng loạt chuyển sang màu xanh lục leo lét. Từ dưới gầm giường, một tiếng động "sột soạt" vang lên. Lục Phiến hét lên một tiếng, lùi lại phía sau Thẩm Vô Đăng.
Một sinh vật nhỏ bé, đen nhẻm, có hình dáng giống như một đứa trẻ nhưng lại có đôi tai nhọn và hàm răng sắc lẹm lao ra. Nó rít lên một tiếng chói tai rồi định lao cửa sổ chạy trốn.
"Muốn chạy?" Thẩm Vô Đăng không rút kiếm, anh chỉ tung ra một dải bùa vàng từ tay áo.
Lá bùa dán chặt vào lưng sinh vật kia, khiến nó ngã nhào xuống sàn, giãy giụa kịch liệt. Ánh sáng xanh từ lá bùa tỏa ra, chiếu rõ khuôn mặt ghê rợn của nó. Đây không phải quỷ, mà là một loại "Âm thi nhân" – những xác chết nhỏ được nuôi bằng tà thuật để đi ăn trộm phủ tạng.
"Nói, chủ nhân của ngươi là ai?" Thẩm Vô Đăng lạnh lùng hỏi.
Sinh vật kia không trả lời, nó chỉ nhìn anh với ánh mắt đầy căm hận rồi đột nhiên cơ thể nó phồng lên. Thẩm Vô Đăng nhận ra điều bất thường, lập tức ôm lấy Lục Phiến đổ người ra phía sau.
"Đoàng!" Một tiếng nổ nhỏ vang lên, sinh vật kia tan thành một vũng nước đen bốc mùi hôi thối.
Lục Phiến hoàn hồn, tim còn đập thình thịch: "Nó... nó tự sát sao?"
"Không, kẻ đứng sau đã ra lệnh hủy diệt nó để xóa dấu vết," Thẩm Vô Đăng đứng dậy, phủi bụi trên áo. Anh nhìn vũng nước đen dưới sàn, rồi lại nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ. "Sự việc phức tạp hơn ta tưởng. Đây không phải vụ giết người lấy nội tạng thông thường. Kẻ này đang thu thập những trái tim của những người có bát tự đặc biệt."
Lục Phiến nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn lo lắng: "Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo?"
Thẩm Vô Đăng lặng lẽ thu lại lá bùa tàn, đôi mắt anh nhìn về phía đông thành – nơi tọa lạc của Quỷ Thị, chợ đen lớn nhất Trường An. "Đi tìm kẻ bán tin tức. Nếu ở Trường An có kẻ biết về tà thuật này, hắn chỉ có thể ở Quỷ Thị."
Đêm đầu tiên của cuộc hành trình bắt đầu như thế. Giữa màn mưa mù mịt, bóng dáng một cao nhân lạnh lùng và một cô bổ khoái nhỏ bé dần khuất xa, để lại sau lưng một vụ án mạng đầy bí ẩn và một thành phố đang âm thầm chuyển mình dưới những thế lực bóng tối.