MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An LụcChương 2: NƠI ÁNH SÁNG KHÔNG THỂ CHẠM TỚI

Trường An Lục

Chương 2: NƠI ÁNH SÁNG KHÔNG THỂ CHẠM TỚI

1,096 từ · ~6 phút đọc

Nếu Trường An ban ngày là biểu tượng của sự phồn vinh với những đại lộ rộng thênh thang và cung điện vàng son, thì khi màn đêm buông xuống, dưới lòng đất của phường Tây tồn tại một thế giới khác: Quỷ Thị. Đây là nơi tập trung của những kẻ không có căn cước, những món hàng cấm, và cả những bí mật mà triều đình không bao giờ muốn nhắc tới.

Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến đứng trước một lối vào hầm tối tăm nằm sau một tiệm bán quan tài. Lục Phiến nuốt nước bọt, cô ôm chặt lấy cánh tay mình để ngăn cơn run rẩy.

"Thật sự phải xuống đó sao? Ta nghe nói vào Quỷ Thị mà không có người dẫn đường thì sẽ bị lạc mãi mãi trong đó," Lục Phiến thầm thì.

Thẩm Vô Đăng không nói gì, anh lấy ra hai chiếc mặt nạ gỗ đơn giản, đưa cho cô một chiếc. "Đeo vào. Ở đây, quy tắc đầu tiên là không được để ai thấy mặt thật. Quy tắc thứ hai: Dù thấy gì cũng đừng hỏi, trừ khi cô muốn mạng mình kết thúc tại đây."

Họ bước xuống những bậc thang đá ẩm thấp. Càng đi sâu, tiếng ồn ào huyên náo càng rõ rệt. Khi bước qua một cánh cửa sắt gỉ sét, một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt. Những ngọn đèn lồng đỏ rực treo lủng lẳng trên những mái nhà tạm bợ. Người đi lại tấp nập, ai nấy đều đeo mặt nạ hoặc che kín mặt. Có kẻ bán những loại thuốc độc kỳ quái, có kẻ rao bán những cổ vật lấy trộm từ lăng mộ, thậm chí có cả những sinh vật lạ lùng bị nhốt trong lồng sắt.

Lục Phiến kinh ngạc nhìn một người đàn ông đang ngồi ăn một thứ gì đó trông giống như ngón tay người, nhưng Thẩm Vô Đăng đã nhanh chóng kéo cô đi tiếp. Anh dừng lại trước một sạp hàng nhỏ, nơi có một ông lão lưng còng đang ngồi rung đùi, trên bàn chỉ đặt đúng một chiếc bình sứ nhỏ.

"Lão Thử, đã lâu không gặp," Thẩm Vô Đăng lên tiếng.

Ông lão ngước mắt lên, đôi mắt ti hí như mắt chuột nheo lại nhìn chiếc mặt nạ của Thẩm Vô Đăng. Lão cười hắc hắc, để lộ hàm răng sún: "Ồ, là một vị khách quen. Cơn gió nào thổi ngài đến cái xó xỉnh này vậy?"

"Ta muốn biết về 'Đúc xác hồi sinh'," Thẩm Vô Đăng vào thẳng vấn đề.

Nụ cười trên mặt Lão Thử lập tức biến mất. Lão nhìn dáo dác xung quanh rồi vẫy tay bảo hai người ghé sát lại. Giọng lão thấp xuống chỉ đủ để họ nghe thấy: "Ngài điên rồi sao? Chuyện đó là cấm kỵ trong cấm kỵ. Kẻ nào dám nhắc đến tên thuật ấy ở đây đều không thấy mặt trời ngày mai đâu."

Thẩm Vô Đăng đặt một thỏi bạc lên bàn. Lão Thử nhìn thỏi bạc, nuốt nước bọt nhưng vẫn lắc đầu. Thẩm Vô Đăng đặt thêm một thỏi nữa, lần này là bạc nguyên chất có đóng dấu của quan phủ.

Lão Thử thở dài, nhanh tay thu lấy hai thỏi bạc vào tay áo rộng thùng thình. "Được rồi, mạng già này coi như đặt vào tay ngài. Thuật 'Đúc xác hồi sinh' đòi hỏi 49 trái tim của những thiếu nữ sinh vào giờ thuần âm. Kẻ thực hiện thuật này không phải để trường sinh, mà là để hồi sinh một linh hồn đã tan biến từ lâu."

"Hồi sinh ai?" Thẩm Vô Đăng hỏi.

"Ta không biết rõ," Lão Thử run rẩy nói. "Nhưng dạo gần đây, có một gã thầy pháp người Tây Vực thường xuyên lui tới khu nghĩa địa phía Bắc. Hắn tự xưng là 'Vong Hồn Sứ'. Hắn mua rất nhiều loại thuốc dẫn xác và... và cả những bộ xương khô nữa."

Vừa lúc đó, một nhóm người mặc áo choàng đen, trên ngực thêu hình một con mắt đỏ rực đi ngang qua. Lão Thử lập tức im bặt, giả vờ như đang ngủ gật. Thẩm Vô Đăng ra hiệu cho Lục Phiến đứng im. Nhóm người đó tỏa ra một luồng sát khí nồng nặc, mỗi bước đi của họ đều khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.

"Đó là người của 'Huyết Nhãn Giáo'," Thẩm Vô Đăng thầm nghĩ. Một tổ chức tà giáo đã bị triều đình tiêu diệt từ ba mươi năm trước, tại sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?

Đột nhiên, một trong những kẻ áo đen dừng lại. Hắn quay đầu, chiếc mặt nạ hình đầu lâu nhìn chằm chằm về phía Thẩm Vô Đăng. Hắn dường như cảm nhận được điều gì đó. Lục Phiến nín thở, tay cô đã chạm vào đốc kiếm.

"Đi!" Thẩm Vô Đăng quyết đoán nắm lấy tay Lục Phiến, kéo cô rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp giữa hai gian hàng.

Họ chạy nhanh qua những ngõ ngách ngoằn ngoèo của Quỷ Thị. Phía sau, tiếng bước chân dồn dập đuổi theo. Những kẻ áo đen di chuyển cực kỳ nhanh, chúng như những bóng ma lướt đi trên mặt đất.

"Đứng lại!" Một tiếng quát vang lên, cùng với đó là một luồng ám khí xé gió lao tới.

Thẩm Vô Đăng không quay đầu, anh rút một lá bùa ném ra phía sau. Lá bùa bùng cháy, tạo thành một bức tường lửa tạm thời ngăn cản đối phương.

"Chạy lên phía trên, lối ra ở tiệm vải cũ!" Thẩm Vô Đăng hét lên.

Hai người dùng hết sức bình sinh lao lên những bậc thang dẫn ngược lên mặt đất. Khi ánh trăng mờ ảo hiện ra trước mắt, họ mới dám dừng lại thở dốc. Họ đã thoát ra khỏi Quỷ Thị, nhưng sự an toàn chỉ là tạm thời.

Lục Phiến vịn tay vào tường, hơi thở đứt quãng: "Chúng... chúng là ai? Tại sao lại đuổi theo chúng ta?"

"Chúng nhận ra ta," Thẩm Vô Đăng nhìn xuống đôi bàn tay mình, hơi run nhẹ. "Hoặc đúng hơn, chúng nhận ra hơi thở của Bình đẩu quan. Lục Phiến, vụ án này không còn là chuyện của một vũ nữ nữa rồi. Nó liên quan đến một âm mưu đảo lộn cả kinh thành này."

Anh nhìn về phía cung điện uy nghiêm đằng xa. Ánh đèn lồng đỏ của Quỷ Thị dường như vẫn còn ám ảnh trong đôi mắt anh. Một cuộc chiến không cân sức đang chờ đợi họ phía trước.