Sau đêm kinh hoàng ở Quỷ Thị, Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến không có thời gian để nghỉ ngơi. Manh mối về gã "Vong Hồn Sứ" dẫn họ đến một hiệu thuốc nhỏ ở rìa phường Tây, nơi tập trung nhiều thương nhân ngoại tộc. Hiệu thuốc này có tên là "Vạn Tâm Đường", chuyên bán những loại thảo mộc lạ từ vùng sa mạc.
Trời vừa hửng sáng, phố xá vẫn còn vắng người. Thẩm Vô Đăng thay bộ đồ đen bằng một chiếc áo dài màu lam giản dị, trông anh lúc này giống một thầy đồ nghèo hơn là một người có pháp thuật. Lục Phiến cũng cải trang thành em gái anh, mang theo một chiếc giỏ nhỏ.
"Nhớ kỹ," Thẩm Vô Đăng dặn dò khi đứng trước cửa hiệu thuốc. "Vào trong đó, đừng nhìn ngó lung tung. Cứ giả vờ như cô đang bị bệnh nặng, cần tìm thuốc quý."
Lục Phiến gật đầu, cố gắng nặn ra vẻ mặt mệt mỏi, xanh xao.
Bên trong Vạn Tâm Đường sực nức mùi quế, hồi và một thứ mùi hăng hắc khó chịu. Những ngăn kéo gỗ đựng thuốc cao ngất tận trần nhà. Một gã đàn ông trung niên, râu quai nón, mắt sâu, mặc trang phục người Hồ bước ra chào đón.
"Quý khách cần tìm gì?" Gã hỏi bằng giọng nói lơ lớ.
"Muội muội ta bị chứng mất ngủ kinh niên, đêm nào cũng mơ thấy những thứ không sạch sẽ," Thẩm Vô Đăng ôn tồn nói, mắt anh bí mật quan sát xung quanh. "Nghe nói ở đây có loại 'An Thần Tán' của Tây Vực rất hiệu nghiệm?"
Gã chủ tiệm nheo mắt nhìn Lục Phiến, rồi gật đầu: "Đúng là có, nhưng thuốc này rất đắt và hiếm. Mời hai vị vào trong ngồi chờ, tôi phải vào kho lấy."
Gã dẫn họ vào một gian phòng phía sau. Vừa bước qua bức rèm, Thẩm Vô Đăng lập tức cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo quen thuộc. Trong góc phòng, có một cái lò hương đang tỏa khói nghi ngút. Mùi hương này... nó giống hệt mùi ở hiện trường vụ án lầu Phụng Tiên.
Khi gã chủ tiệm vừa quay lưng đi, Thẩm Vô Đăng ra hiệu cho Lục Phiến đứng canh cửa, còn anh nhanh chóng tiến lại gần cái lò hương. Anh lấy một chiếc kẹp nhỏ, gắp ra một mẩu than chưa cháy hết. Đó không phải than thường, mà là xương người được nghiền vụn rồi nén lại.
"Thẩm đại nhân, nhìn kìa!" Lục Phiến khẽ reo lên, chỉ tay vào một bức tranh treo trên tường.
Đó là bức tranh vẽ một hình nhân không có mặt, xung quanh là những trái tim đỏ chót đang bay lơ lửng. Phía dưới bức tranh có dòng chữ cổ mà Lục Phiến không đọc được, nhưng Thẩm Vô Đăng thì có.
"Huyết tế hồi sinh... vạn kiếp bất diệt," anh lẩm bẩm đọc.
Bỗng nhiên, cửa phòng đóng sầm lại. Tiếng cười của gã chủ tiệm vang lên từ bên ngoài, nhưng giờ đây nó không còn vẻ hiếu khách mà trở nên khàn đặc và quái dị.
"Hai người tưởng có thể lừa được ta sao? Hơi thở của kẻ săn quỷ... ta ngửi thấy nó từ lúc các người mới bước vào phố."
Lập tức, từ những kẽ hở trên sàn nhà, những sợi dây leo màu đen ngòm, dai như thép bắt đầu vươn lên, quấn chặt lấy chân của Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến. Những sợi dây này có gai sắc nhọn, chúng đâm xuyên qua lớp vải quần, khiến Lục Phiến đau đớn kêu lên.
"Đừng cử động!" Thẩm Vô Đăng quát lớn. Anh nhanh tay rút thanh kiếm quấn vải đen ra. Lần này, anh tháo bỏ lớp bùa chú quấn quanh thân kiếm.
Lưỡi kiếm bên trong không phải bằng thép, mà bằng một loại gỗ đen bóng, khắc đầy những ký tự cổ phát ra ánh sáng vàng kim. Đây là "Phục Ma Kiếm" – báu vật duy nhất anh giữ lại được từ khi bị bãi chức.
Thẩm Vô Đăng múa một vòng kiếm, những sợi dây leo đen ngòm lập tức bị cắt đứt và tan chảy như gặp phải lửa nóng. Anh lao về phía cửa, tung một cú đá mạnh khiến cánh cửa gỗ vỡ tan tành.
Gã chủ tiệm lúc này đã biến đổi. Lớp da mặt gã nứt ra, lộ ra những mảng da xám xịt và đôi mắt đỏ ngầu. Gã cầm một chiếc gậy đầu lâu, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ kỳ lạ.
"Ta là sứ giả của bóng tối, các người không thể ngăn cản đại lễ!" Gã hét lên rồi vung gậy, một luồng khói đen hình đầu lâu lao về phía Thẩm Vô Đăng.
Thẩm Vô Đăng không lùi bước, anh đưa kiếm ngang ngực, miệng niệm: "Thiên địa chính khí, phục ma hàng yêu. Phá!"
Ánh sáng vàng từ lưỡi kiếm bùng lên, chẻ đôi luồng khói đen. Thẩm Vô Đăng lướt đi như một cơn gió, lưỡi kiếm gỗ đâm thẳng vào ngực gã chủ tiệm. Một tiếng thét vang trời vang lên, gã chủ tiệm ngã gục, cơ thể gã bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa màu xanh.
Trước khi hoàn toàn tan biến, gã cười điên cuồng: "Muộn rồi... 21 trái tim đã đủ... chủ nhân của ta... đã thức tỉnh một phần..."
Căn hiệu thuốc bắt đầu rung chuyển và sụp đổ. Thẩm Vô Đăng kéo Lục Phiến chạy ra ngoài ngay trước khi toàn bộ gian nhà đổ sập xuống trong đống đổ nát và khói bụi.
Đứng giữa đường phố bắt đầu tấp nập người qua lại, Thẩm Vô Đăng nhìn vào bàn tay mình. Anh cảm thấy một sự bất an tột độ. 21 trái tim? Vậy là vẫn còn 28 người nữa sẽ gặp nguy hiểm. Và kẻ "chủ nhân" mà gã nhắc tới là ai?
Lục Phiến nhìn đống đổ nát, giọng run run: "Chúng ta... chúng ta vừa tiêu diệt hắn rồi phải không?"
"Đó chỉ là một con tốt thí thôi," Thẩm Vô Đăng lạnh lùng nói, ánh mắt anh nhìn về phía hoàng cung, nơi những bức tường cao sừng sững đang che giấu những bí mật kinh hoàng nhất. "Cuộc chơi này chỉ mới thực sự bắt đầu."
Anh biết rằng, từ giây phút này, anh không còn có thể đứng ngoài cuộc được nữa. Trường An đang đứng trước một cơn bão máu, và anh là người duy nhất có thể ngăn chặn nó.