MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An LụcChương 4: TIẾNG ĐÀN

Trường An Lục

Chương 4: TIẾNG ĐÀN

1,174 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ nổ tại hiệu thuốc Vạn Tâm Đường, danh tiếng của Thẩm Vô Đăng vô tình bị đẩy lên hàng đầu trong danh sách truy thu của những kẻ giấu mặt. Tuy nhiên, tại phủ Kinh Triệu, vụ án "mất tim" vẫn bị coi là hồ sơ treo vì không có bằng chứng người phàm gây án. Lục Phiến, dù chỉ là một bổ khoái thực tập, đã can đảm nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn để đi theo Thẩm Vô Đăng. Cô biết rằng, nếu không có anh, Trường An sẽ chìm trong máu.

Sáng hôm sau, mưa đã ngớt nhưng sương mù vẫn bao phủ mặt sông Đại Minh. Thẩm Vô Đăng ngồi bên bờ sông, tay tỉ mỉ lau sạch thanh Phục Ma Kiếm bằng một loại dầu thơm chiết xuất từ hoa bưởi.

"Thẩm đại nhân, ngài thực sự nghĩ gã chủ tiệm thuốc kia chỉ là tốt thí sao?" Lục Phiến vừa gặm chiếc bánh bao nóng hổi vừa hỏi, đôi mắt tròn xoe vẫn không giấu được sự tò mò.

Thẩm Vô Đăng dừng tay, ánh mắt anh xa xăm nhìn ra dòng sông đục ngầu: "Hắn có thuật pháp, nhưng tâm tính quá nôn nóng. Một kẻ thực sự muốn hồi sinh linh hồn cổ đại sẽ không bao giờ để lộ sơ hở như vậy. Hắn chỉ là kẻ thu thập 'nguyên liệu'. Kẻ đứng sau thực sự... hắn đang ở đâu đó rất gần, quan sát chúng ta."

Đột nhiên, từ phía xa trên mặt sông, một tiếng đàn tỳ bà vang lên. Tiếng đàn không thanh tao như trong các yến tiệc cung đình, mà nó u uất, trầm mặc, len lỏi vào từng thớ thịt khiến người nghe cảm thấy tim mình đập chậm lại.

Lục Phiến buông chiếc bánh bao, vẻ mặt thẫn thờ: "Tiếng đàn hay quá... nhưng sao nghe đau đớn thế này?"

"Đừng nghe!" Thẩm Vô Đăng quát khẽ. Anh áp lòng bàn tay vào tai Lục Phiến, một luồng hơi ấm truyền sang giúp cô bừng tỉnh. "Đó là 'Khúc Vong Hồn'. Ai có tâm trí yếu sẽ bị tiếng đàn dẫn dụ xuống sông."

Từ trong màn sương, một chiếc thuyền nhỏ không người chèo từ từ tiến lại gần bờ. Trên thuyền không có người, chỉ có một cây đàn tỳ bà đặt nằm ngang và một dải lụa đỏ thắm. Điều kỳ quái là dải lụa ấy tự chuyển động như một con rắn, nó quấn lấy một tờ giấy nhỏ rồi tung mình bay về phía Thẩm Vô Đăng.

Anh đưa tay bắt lấy tờ giấy. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết bằng máu đã khô: "Canh ba, cầu Thiên Bảo. Đổi một trái tim, lấy một bí mật."

"Hắn đang thách thức chúng ta," Lục Phiến run giọng nói. "Chúng ta có đi không?"

Thẩm Vô Đăng im lặng hồi lâu. Anh biết đây là một cái bẫy rõ ràng. Nhưng bí mật về "Đúc xác hồi sinh" quá lớn, nếu không nắm bắt manh mối này, họ sẽ mãi mãi đi sau kẻ thù.

"Cô về phủ, mượn cho ta một bộ giáp nhẹ và một ít bột chu sa," Thẩm Vô Đăng ra lệnh. "Đêm nay, một mình ta đi."

"Không! Ta không để ngài đi một mình," Lục Phiến kiên quyết. "Ngài nói ta là sợi dây kết nối ngài với thế giới thực tại mà. Nếu ngài lạc vào cõi âm, ai sẽ kéo ngài về?"

Nhìn vẻ mặt bướng bỉnh nhưng chân thành của cô gái nhỏ, trái tim băng giá của Thẩm Vô Đăng khẽ rung động. Từ khi bị bãi chức và bị người đời hắt hủi như một kẻ điên chuyên nói chuyện ma quỷ, đây là lần đầu tiên có người sẵn sàng cùng anh bước vào chỗ chết.

"Được rồi. Nhưng tối nay, cô phải nghe tuyệt đối mệnh lệnh của ta."

Canh ba, cầu Thiên Bảo vắng lặng như tờ. Gió rít qua những khe đá tạo nên âm thanh như tiếng khóc than. Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến đứng ở đầu cầu. Phía bên kia, một bóng người mặc áo trắng, tóc dài xõa xuống tận gót chân đang đứng quay lưng lại với họ.

"Ngươi là ai?" Thẩm Vô Đăng lạnh lùng hỏi, tay đã đặt lên đốc kiếm.

Bóng trắng ấy từ từ quay lại. Đó không phải là người, mà là một con búp bê bằng giấy có kích thước như người thật. Gương mặt nó được vẽ nguệch ngoạc với nụ cười rộng đến tận mang tai. Từ trong miệng con búp bê phát ra tiếng cười lanh lảnh của một người đàn bà.

"Thẩm Vô Đăng... kẻ bị thần linh chối bỏ. Ngươi muốn biết bí mật sao? Hãy nhìn xuống dưới chân ngươi đi!"

Lục Phiến cúi xuống và hét lên kinh hoàng. Dưới chân họ, những viên đá lát cầu bỗng chốc biến thành những khuôn mặt người đang gào thét. Những cánh tay từ dưới lòng đất trồi lên, bám chặt lấy chân hai người.

Thẩm Vô Đăng nhanh chóng rút kiếm, ánh vàng rực rỡ chém đứt những cánh tay ma quái. Nhưng con búp bê giấy kia bỗng nhiên phồng to lên, từ trong bụng nó chui ra hàng trăm con rết đỏ rực, mỗi con đều mang theo một đốm lửa xanh.

"Đây là Huyết Rết của Tây Vực!" Thẩm Vô Đăng nhận ra sự nguy hiểm. "Lục Phiến, dùng bột chu sa!"

Lục Phiến dù sợ đến phát khóc nhưng vẫn nhanh tay rải bột chu sa thành một vòng tròn quanh hai người. Những con rết chạm vào bột chu sa liền bị thiêu cháy, bốc mùi khét lẹt.

Tuy nhiên, con búp bê giấy kia không dừng lại. Nó lao tới với tốc độ kinh hồn, bộ móng tay giấy sắc như dao lam nhắm thẳng vào ngực Thẩm Vô Đăng. Anh nghiêng người né tránh, lưỡi kiếm gỗ đâm xuyên qua ngực nó.

Nhưng nó không có trái tim. Nó chỉ là một cái xác rỗng.

"Ngươi tìm sai chỗ rồi!" Tiếng nói vang lên từ phía sau. Một luồng luồng chưởng lực cực mạnh đánh sầm vào lưng Thẩm Vô Đăng, khiến anh văng ra xa, máu tươi trào ra khỏi miệng.

"Thẩm đại nhân!" Lục Phiến lao đến che chắn cho anh.

Kẻ vừa xuất hiện là một người đàn ông trung niên mặc quan phục triều đình, nhưng gương mặt hắn lại bị che khuất bởi một nửa chiếc mặt nạ bạc. Hắn nhìn Thẩm Vô Đăng bằng ánh mắt khinh miệt.

"Ngươi từng là thiên tài của Bình đẩu quan, nhưng giờ đây chỉ là một con chó lạc nhà. Đừng xen vào chuyện của chúng ta, nếu không, trái tim của cô gái này sẽ là thứ tiếp theo được dâng lên."

Hắn phất tay, một làn khói đen bao phủ lấy hắn và con búp bê giấy, biến mất trong nháy mắt. Cầu Thiên Bảo trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn lại Thẩm Vô Đăng đang lảo đảo đứng dậy và Lục Phiến đang khóc nức nở vì lo lắng.