Trở về căn nhà nhỏ của Thẩm Vô Đăng ở ngoại ô, không khí vô cùng trầm trọng. Thẩm Vô Đăng bị thương nặng ở phổi, hơi thở đứt quãng. Lục Phiến vội vàng nhóm lửa, nấu nước ấm để lau rửa vết thương cho anh.
Khi cởi bỏ lớp áo ngoài của Thẩm Vô Đăng, Lục Phiến bàng hoàng khi thấy trên lưng anh không chỉ có vết thương mới, mà còn chằng chịt những vết sẹo cũ. Có những vết sẹo trông giống như những con rết khổng lồ, bò dọc sống lưng.
"Đừng nhìn," Thẩm Vô Đăng khàn giọng nói, định kéo áo lên nhưng cơn đau khiến anh nhăn mặt.
"Ngài đã phải trải qua những gì vậy?" Lục Phiến nghẹn ngào, bàn tay run run thấm nước ấm lau đi những vết máu. "Tại sao ngài lại phải chịu đựng một mình như thế này?"
Thẩm Vô Đăng nhắm mắt lại, ký ức về mười năm trước hiện về. Khi đó anh cũng là một thiếu niên đầy nhiệt huyết, tin vào công lý. Nhưng trong một vụ án trừ tà tại hậu cung, anh đã phát hiện ra một sự thật kinh khủng liên quan đến huyết thống hoàng gia. Để bảo vệ bí mật đó, cấp trên đã vu oan cho anh, tước bỏ chức vị và dùng "U Minh Hình" để tra tấn anh. Những vết sẹo này là minh chứng cho sự phản bội của những người anh từng tin tưởng.
"Thế gian này vốn dĩ không có ánh sáng tuyệt đối, Lục Phiến à," Thẩm Vô Đăng thì thầm. "Khi cô nhìn vào bóng tối quá lâu, bóng tối cũng sẽ nhìn lại cô. Ta đã chết từ mười năm trước rồi. Giờ đây chỉ là một cái xác biết đi tìm kiếm chút công bằng sót lại."
Lục Phiến dừng tay, cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô lấp lánh sự kiên định: "Ngài không phải là cái xác. Ngài cứu tôi, ngài cứu những người dân Trường An. Với tôi, ngài là anh hùng. Nếu thế gian này không có ánh sáng, tôi sẽ là ngọn đuốc đi theo ngài."
Lời nói ngây ngô nhưng tràn đầy sức mạnh của cô gái trẻ khiến Thẩm Vô Đăng sững sờ. Anh khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thật. "Ngọn đuốc nhỏ sao? Được thôi, vậy thì đừng để bị gió thổi tắt."
Sáng hôm sau, vết thương của Thẩm Vô Đăng thần kỳ bình phục nhanh hơn người thường nhờ vào nội công tu luyện lâu năm. Anh lấy ra một tấm bản đồ Trường An, khoanh tròn ba địa điểm: Lầu Phụng Tiên, Cầu Thiên Bảo và một nơi cuối cùng – Nghĩa trang phía Bắc.
"Gã đeo mặt nạ bạc kia mặc quan phục. Điều đó có nghĩa là tà giáo đã thâm nhập vào bộ máy triều đình," Thẩm Vô Đăng nhận định. "Nhưng hắn không trực tiếp giết ta trên cầu, chứng tỏ hắn vẫn còn e dè một điều gì đó. Hoặc là thời gian của lễ tế chưa tới."
Lục Phiến chợt nhớ ra điều gì đó: "Lúc hắn đánh ngài, ta thấy trên cổ tay hắn có một hình xăm. Một bông hoa bỉ ngạn màu đen."
"Hoa bỉ ngạn đen?" Thẩm Vô Đăng biến sắc. "Đó là biểu tượng của cấm vệ quân thời Tiên đế. Những kẻ đó đáng lẽ đã phải tuẫn táng theo người từ lâu rồi mới phải."
Một giả thuyết đáng sợ hình thành trong đầu anh. Kẻ mà chúng đang muốn hồi sinh không phải là một vị vương gia xa lạ, mà có thể chính là vị hoàng đế tàn bạo của triều đại trước, kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp đại lục trước khi qua đời.
"Chúng ta cần tìm đến một người," Thẩm Vô Đăng đứng dậy, mặc áo khoác. "Chỉ có ông ta mới biết danh sách những kẻ đã tuẫn táng năm đó."
"Ai vậy ạ?"
"Lão quản sự của Thư khố hoàng gia. Nhưng để gặp được ông ta, chúng ta phải đột nhập vào Tử Cấm Thành."
Lục Phiến suýt nữa thì ngất xỉu. Từ việc bắt ma chuyển sang đột nhập hoàng cung, cấp độ nguy hiểm đã tăng lên gấp vạn lần. Nhưng nhìn thấy vẻ kiên định của Thẩm Vô Đăng, cô biết mình không có đường lui.