Hoàng cung Trường An về đêm đẹp lộng lẫy nhưng cũng đầy sát khí. Những đội tuần tra với đuốc sáng rực đi lại liên tục. Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến núp mình dưới bóng những tán cây cổ thụ gần tường thành phía Tây.
"Ta sẽ dùng 'Thuật Ẩn Thân' để che mắt lính canh trong vòng mười lăm phút," Thẩm Vô Đăng dặn dò. "Cô phải bám sát gót ta, không được rời xa quá ba bước. Nếu thuật bị giải, chúng ta sẽ trở thành bia đỡ tên."
Anh lấy ra một con hạc giấy nhỏ, thổi nhẹ một hơi. Con hạc bay lên, tỏa ra một làn khói mỏng bao quanh hai người. Trong mắt người thường, họ lúc này chỉ là những cái bóng nhạt nhòa hòa vào bóng đêm.
Họ lướt đi qua những hành lang dài hun hút, né tránh những trạm gác một cách khéo léo. Khi đến cửa Thư khố, Thẩm Vô Đăng rút ra một thanh kim loại nhỏ, chỉ trong nháy mắt đã mở được ổ khóa phức tạp.
Bên trong Thư khố là hàng vạn cuộn giấy, sách vở phủ đầy bụi bặm. Mùi giấy cũ nồng nặc. Ở một góc phòng, một ông lão già nua, mắt mờ đục đang ngồi bên ngọn đèn dầu lạc leo lét, tay run rẩy chép lại những dòng chữ cổ.
"Lão Lý, đã lâu không gặp," Thẩm Vô Đăng tiến lại gần, hiện thân hình.
Ông lão giật mình, đánh rơi cây bút lông. Khi nhìn rõ gương mặt Thẩm Vô Đăng, ông thở phào nhưng rồi lại lộ vẻ lo lắng: "Thẩm tiểu tử? Ngươi còn sống sao? Ngươi có biết mình đang phạm tội trùng thiên không khi quay lại đây?"
"Cháu không còn gì để mất, Lão Lý ạ," Thẩm Vô Đăng trầm giọng. "Cháu cần xem danh sách tuẫn táng của Tiên đế năm Đại Hòa thứ mười bốn."
Lão Lý run rẩy đứng dậy, lôi từ trong hốc tường bí mật ra một cuộn giấy da dê ố vàng. "Ta biết ngày này sẽ tới. Những kẻ đó... chúng không hề chết. Năm đó, có kẻ đã dùng thuật 'Tráo hồn' để đưa những xác chết khác vào quan tài, còn những vệ binh trung thành nhất của Tiên đế đã trốn thoát và mang theo một bí mật kinh thiên."
Thẩm Vô Đăng mở cuộn giấy. Danh sách hiện ra với 49 cái tên. Điều khiến anh lạnh sống lưng là bên cạnh mỗi cái tên đều có một vết máu đỏ tươi mới được chấm lên gần đây.
"Chỉ còn 7 người chưa bị đánh dấu," Thẩm Vô Đăng lẩm bẩm. "Nghĩa là chúng đã tìm thấy 42 người?"
"Không phải tìm thấy để giết," Lão Lý thào thào nói. "Mà là tìm thấy để làm vật chủ. Mỗi trái tim của các thiếu nữ mà chúng lấy đi là để nuôi dưỡng linh hồn của những kẻ này, chuẩn bị cho ngày 'Vạn Ma Quy Tông'."
Bỗng nhiên, một tiếng chuông báo động vang dội khắp hoàng cung. Ánh đuốc bên ngoài sáng rực lên.
"Có kẻ xâm nhập! Thư khố có động!" Tiếng thét của lính canh vang lên.
"Mau đi đi!" Lão Lý đẩy Thẩm Vô Đăng. "Đừng để chúng bắt được. Đi tìm 'Ngọc Long Ấn', đó là thứ duy nhất có thể trấn áp được tà thuật này!"
Thẩm Vô Đăng nắm chặt cuộn giấy, kéo Lục Phiến chạy ra cửa sau. Nhưng lần này, họ không còn may mắn nữa. Một đội cấm vệ quân với cung tên đã bao vây chặt chẽ lối thoát.
Dưới ánh đuốc, người dẫn đầu đội quân bước ra. Đó chính là gã mặt nạ bạc lúc nãy, nhưng lần này hắn không mặc quan phục mà mặc bộ giáp đen của thống lĩnh cấm vệ.
"Thẩm Vô Đăng, hôm nay là ngày giỗ của ngươi," Hắn lạnh lùng ra lệnh. "Bắn!"
Hàng trăm mũi tên xé gió lao tới. Lục Phiến nhắm mắt lại vì sợ hãi. Nhưng Thẩm Vô Đăng không hề nao núng. Anh cắm mạnh thanh Phục Ma Kiếm xuống đất, một vòng tròn bát quái hiện ra, hất tung toàn bộ mũi tên ra ngoài.
"Lục Phiến, ôm chặt ta!"
Thẩm Vô Đăng ôm lấy eo Lục Phiến, dùng khinh công tuyệt đỉnh nhảy vọt lên mái nhà. Phía sau, gã mặt nạ bạc cũng bay người đuổi theo. Cuộc rượt đuổi nghẹt thở trên những mái ngói hoàng cung bắt đầu.
Trong đêm tối, Thẩm Vô Đăng vừa phải chống đỡ những đòn tấn công từ phía sau, vừa phải tìm đường thoát thân cho cả hai. Anh biết rằng, bí mật trong cuộn giấy này chính là chìa khóa để cứu cả Trường An, và anh không được phép ngã xuống ở đây.
"Ngài đi trước đi, đừng lo cho tôi!" Lục Phiến hét lên khi thấy một mũi tên sượt qua vai anh.
"Im lặng và bám chắc!" Thẩm Vô Đăng nghiến răng. "Ta đã hứa sẽ là ánh sáng của cô, thì ta sẽ không để ngọn đuốc nào bị dập tắt cả!"
Họ lao mình vào màn đêm, để lại sau lưng những tiếng thét và ánh đuốc bập bùng, bắt đầu một cuộc trốn chạy mà đích đến là sự sống hoặc cái chết của cả vương triều.