Tiếng gió rít gào bên tai Lục Phiến khi cô cảm nhận được cơ thể mình đang bay bổng giữa không trung. Thẩm Vô Đăng ôm chặt lấy eo cô, những bước chân của anh nhẹ như lông hồng nhưng lại vững chãi vô cùng trên những lớp ngói lưu ly trơn trượt của hoàng cung. Phía sau, gã mặt nạ bạc cùng mười mấy tên sát thủ áo đen đuổi theo ráo riết, chúng di chuyển như những bóng ma, không hề phát ra tiếng động.
"Thẩm Vô Đăng, ngươi chạy không thoát đâu!" Tiếng nói của gã mặt nạ bạc vang lên, lạnh lẽo và đầy sát khí. Hắn vung tay, ba chiếc phi tiêu hình hoa bỉ ngạn đen xé gió lao tới.
Thẩm Vô Đăng không quay đầu lại, anh tung người thực hiện một cú lộn nhào cực khó trên không. Ba chiếc phi tiêu sượt qua vạt áo anh, cắm phập vào mái ngói, lập tức chỗ đó bốc lên làn khói đen sì, ăn mòn cả đá cứng. Lục Phiến nhìn thấy cảnh đó thì mặt cắt không còn giọt máu. Cô biết mình đang là gánh nặng cho anh.
"Ngài buông tôi xuống đi, cứ thế này cả hai sẽ cùng chết mất!" Lục Phiến hét lên giữa tiếng gió.
"Câm miệng!" Thẩm Vô Đăng gầm nhẹ, giọng nói đầy uy lực khiến cô im bặt. "Ta đã nói sẽ đưa cô ra ngoài, nghĩa là cô sẽ ra ngoài."
Đến cuối dãy hành lang dài, Thẩm Vô Đăng dừng lại. Phía trước là một khoảng không cao vút, phía sau là kẻ thù đang khép vòng vây. Anh đặt Lục Phiến xuống sau một bức tượng rồng đá lớn, rồi từ từ rút thanh Phục Ma Kiếm ra. Lần này, lưỡi kiếm gỗ đen không chỉ phát ra ánh vàng mà còn rỉ ra những giọt chất lỏng màu đỏ như máu – đó là linh lực tích tụ bấy lâu của anh.
Gã mặt nạ bạc đáp xuống đối diện, cách anh mười bước chân. Hắn từ tốn rút ra một thanh đoản kiếm ngắn, lưỡi kiếm mỏng dính và trong suốt như pha lê.
"Phục Ma Kiếm của Bình đẩu quan quả nhiên danh bất hư truyền," Gã mặt nạ bạc cười nhạt. "Nhưng ngươi đã bị trục xuất mười năm, linh lực của ngươi đã cạn kiệt. Ngươi lấy gì để đấu với 'Huyết Nhãn' của ta?"
"Lấy mạng này," Thẩm Vô Đăng ngắn gọn đáp.
Hai bóng người lao vào nhau. Tiếng gỗ đập vào pha lê không tạo ra tiếng kim loại va chạm, mà là những tiếng nổ chát chúa của kình lực. Mỗi lần kiếm quang giao thoa, không khí xung quanh lại rung chuyển dữ dội. Lục Phiến nấp sau tượng đá, cô thấy Thẩm Vô Đăng di chuyển nhanh đến mức chỉ còn thấy những vệt sáng màu lam và vàng.
Tuy nhiên, vết thương ở lưng của Thẩm Vô Đăng bắt đầu nứt ra, máu thấm đỏ lớp áo lam. Gã mặt nạ bạc nhận ra điều đó, hắn liên tục tấn công vào mạn sườn trái của anh. Thẩm Vô Đăng nghiến răng chịu đựng, anh bất ngờ đổi chiêu, thay vì dùng kiếm, anh lấy từ trong tay áo ra một nắm hạt đậu đã được yểm bùa, vung mạnh xuống đất.
"Tát đậu thành binh!"
Những hạt đậu vừa chạm đất lập tức biến thành những chiến binh bằng giấy cao lớn, tay cầm giáo dài lao vào chặn đường bọn sát thủ áo đen. Đây là loại bùa chú tiêu tốn rất nhiều sinh mệnh lực, gương mặt Thẩm Vô Đăng nhanh chóng trở nên xám xịt.
"Đi mau!" Thẩm Vô Đăng chớp thời cơ nắm lấy tay Lục Phiến, nhảy xuống một gốc cây cổ thụ bên ngoài tường thành.
Cú nhảy từ độ cao vài trượng khiến cả hai ngã nhào xuống lớp lá mục. Thẩm Vô Đăng lảo đảo đứng dậy, anh không kịp thở mà kéo Lục Phiến chạy thẳng vào những con hẻm tối tăm của khu dân cư. Họ chạy mãi cho đến khi tiếng chuông báo động của hoàng cung xa dần, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Vừa bước vào một căn nhà hoang, Thẩm Vô Đăng đổ gục xuống. Lục Phiến vội vàng đỡ lấy anh, cô bật khóc khi thấy toàn thân anh ướt đẫm máu.
"Đừng khóc..." Thẩm Vô Đăng thào thào, bàn tay anh run rẩy đưa cuộn giấy da dê cho cô. "Giữ lấy cái này... Đây là... mạng sống của cả Trường An."
Lục Phiến ôm chặt cuộn giấy vào lòng, cô nhận ra rằng người đàn ông lạnh lùng này đang dùng chính mạng sống của mình để gánh vác một trọng trách mà không ai biết tới. Trong bóng tối của căn nhà hoang, cô thầm thề rằng dù có phải chết, cô cũng sẽ bảo vệ bí mật này đến cùng.