MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An LụcChương 8: LINH HỒN

Trường An Lục

Chương 8: LINH HỒN

922 từ · ~5 phút đọc

Trời gần sáng, sương mù bao phủ Trường An như một tấm liệm khổng lồ. Lục Phiến cố gắng băng bó vết thương cho Thẩm Vô Đăng bằng những mảnh vải xẻ từ vạt áo của mình. Nhờ có thuốc cầm máu gia truyền của phủ Kinh Triệu mà cô mang theo, hơi thở của anh đã dần ổn định.

Thẩm Vô Đăng tỉnh dậy sau hai canh giờ mê man. Việc đầu tiên anh làm là kiểm tra lại cuộn giấy. Anh trải nó ra dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu.

"Lục Phiến, cô nhìn này," Thẩm Vô Đăng chỉ vào những cái tên chưa bị đánh dấu máu. "Trong số 7 người còn lại, có một cái tên rất quen thuộc: Tô Minh Viễn."

"Tô Minh Viễn? Chẳng phải đó là vị đại sư họa sĩ nổi tiếng nhất Trường An sao?" Lục Phiến ngạc nhiên. "Người ta nói ông ấy đã ẩn cư từ lâu, hiện đang sống trong một tu viện hẻo lánh phía Tây thành."

"Đúng vậy. Nhưng ông ta không chỉ là họa sĩ. Mười năm trước, chính ông ta là người vẽ chân dung cho Tiên đế trước khi người băng hà. Nếu những kẻ đó cần một 'vật chủ' hoàn hảo cho linh hồn Tiên đế, thì người hiểu rõ diện mạo và thần thái của người nhất chính là Tô đại sư."

Họ quyết định xuất phát ngay lập tức. Trên đường đi, Thẩm Vô Đăng kể cho Lục Phiến nghe về 'Gương Cổ Trấn Hồn'. Theo truyền thuyết, Tô Minh Viễn sở hữu một chiếc gương đồng cổ có thể nhốt được linh hồn của người xem tranh vào trong đó, khiến bức tranh sống động như thật. Nếu Huyết Nhãn Giáo có được chiếc gương đó, chúng có thể rút linh hồn của hàng ngàn người một lúc để làm tế phẩm.

Tu viện nơi Tô đại sư ẩn cư nằm trên một ngọn đồi u tịch. Khi hai người bước vào, họ không thấy bóng dáng của bất kỳ vị sư nào. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua những khe cửa.

Họ tìm thấy Tô Minh Viễn trong gian phòng vẽ tranh ở phía sau. Ông lão gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang đứng trước một tấm toan lớn nhưng không vẽ gì. Ông chỉ nhìn chằm chằm vào một chiếc gương đồng đặt trên giá gỗ.

"Các ngươi đến muộn rồi," Tô Minh Viễn nói, giọng ông không hề có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi buồn vô tận.

"Tô đại sư, Huyết Nhãn Giáo đang tìm ông," Thẩm Vô Đăng tiến lên một bước. "Ông phải đi cùng chúng tôi."

Tô Minh Viễn từ từ quay lại, gương mặt ông trông già hơn tuổi thật rất nhiều. "Đi đâu? Thế gian này làm gì còn chỗ nào sạch sẽ để trốn? Chúng đã lấy đi linh hồn của vợ và con ta. Chúng ép ta phải vẽ ra 'Vạn Ma Đồ' để mở cổng địa ngục."

Đột nhiên, chiếc gương đồng bỗng nhiên phát ra tiếng kêu "o o" chói tai. Mặt gương vốn đang sáng bóng bỗng mờ đục đi, rồi từ bên trong, những bàn tay đen kịt vươn ra, tóm lấy vai Tô Minh Viễn.

"Cứu... cứu ta!" Ông lão thét lên.

Thẩm Vô Đăng lập tức rút kiếm chém đứt những cánh tay kia, nhưng chiếc gương bắt đầu tỏa ra một lực hút kinh người. Mọi đồ vật trong phòng: bàn ghế, bút lông, giấy vẽ đều bị cuốn vào trong mặt gương như một cái hố đen.

Lục Phiến bị lực hút kéo mạnh, cô phải bám chặt vào cột nhà. "Thẩm đại nhân, chiếc gương đang ăn thịt mọi thứ!"

Thẩm Vô Đăng nhận ra đây là một cái bẫy tâm linh. Gã mặt nạ bạc đã đến đây trước và yểm bùa vào chiếc gương. Anh không chạy trốn, mà ngược lại, anh bước thẳng về phía chiếc gương, thanh kiếm gỗ đen đâm mạnh vào tâm gương.

"Phá cho ta!"

Một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ. Thẩm Vô Đăng thấy mình đang đứng giữa một không gian trắng xóa. Ở đó, hàng ngàn linh hồn đang bay lơ lửng, gương mặt họ đầy sự đau đớn. Và ở giữa những linh hồn đó, gã mặt nạ bạc đang ngồi thiền, xung quanh hắn là 21 trái tim đang đập nhịp nhàng trong những lồng pha lê.

"Chào mừng đến với thế giới bên trong gương," Gã mặt nạ bạc mở mắt, đồng tử của hắn lúc này đã biến thành màu đỏ rực. "Ở đây, ta chính là thần."

Trận chiến trong gương không dùng đến sức mạnh cơ bắp, mà dùng ý chí. Thẩm Vô Đăng thấy những ký ức đen tối nhất của mình bị khơi gợi lại: cảnh anh bị tra tấn, cảnh người thân quay lưng. Nhưng anh nghiến răng, nghĩ đến lời nói của Lục Phiến: "Nếu thế gian không có ánh sáng, tôi sẽ là ngọn đuốc đi theo ngài."

Hình ảnh cô gái nhỏ bé với nụ cười ấm áp hiện lên, phá tan bóng tối của gã mặt nạ bạc. Thẩm Vô Đăng dồn toàn bộ sức mạnh vào một chiêu cuối cùng. Chiếc gương cổ vỡ tan tành thành trăm mảnh.

Họ trở lại thực tại. Tô Minh Viễn đã ngất xỉu, chiếc gương chỉ còn là đống đồng nát. Nhưng Thẩm Vô Đăng biết, anh vừa chỉ mới đẩy lùi được một đợt tấn công của chúng. Kẻ thù đã mạnh hơn anh tưởng tượng rất nhiều.