MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An LụcChương 9: NGỌC LONG ẤN

Trường An Lục

Chương 9: NGỌC LONG ẤN

973 từ · ~5 phút đọc

Sau khi đưa Tô đại sư đến một nơi an toàn bí mật, Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến tìm thấy một manh mối mới trong những mảnh vỡ của chiếc gương cổ. Trên một mảnh đồng có khắc bản đồ của khu lăng mộ Tiên đế ở ngoại ô Trường An.

"Chúng ta cần tìm Ngọc Long Ấn," Thẩm Vô Đăng nói khi họ đang nghỉ ngơi bên một dòng suối nhỏ. "Đó là vật trấn yểm được đặt trong miệng của Tiên đế khi hạ huyệt. Nó có khả năng hấp thụ toàn bộ tà khí xung quanh. Nếu chúng ta lấy được nó trước, lễ tế của chúng sẽ thất bại."

Lục Phiến nhìn xuống bàn chân phồng rộp của mình, rồi nhìn sang Thẩm Vô Đăng. Anh trông gầy đi nhiều, gương mặt hốc hác nhưng đôi mắt thì vẫn sáng quắc một ý chí sắt đá. Cô cảm thấy thương anh vô cùng.

"Thẩm đại nhân, tại sao ngài lại chọn con đường này? Ngài có thể cầm cuộn giấy này đi báo quan, lĩnh thưởng rồi sống một đời bình an mà," Lục Phiến nhỏ nhẹ hỏi.

Thẩm Vô Đăng im lặng một lúc, anh nhặt một viên sỏi ném xuống nước. "Cô biết không, mười năm trước khi ta bị tước chức, ta đã từng hận cả Trường An này. Ta muốn thấy nó sụp đổ. Nhưng rồi ta nhận ra, Trường An không phải là những bức tường thành hay những gã quan lại thối nát. Trường An là những người bán bánh bao buổi sáng, là những đứa trẻ nô đùa trong ngõ nhỏ, là... những người như cô. Nếu ta không bảo vệ nó, thì ai sẽ làm?"

Lục Phiến cúi đầu, tim cô đập nhanh một nhịp. Cô nhận ra đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một trái tim ấm áp nhất mà cô từng gặp.

Khi họ tiến gần đến khu nghĩa địa phía Bắc – nơi dẫn vào lăng mộ, không khí bỗng trở nên đặc quánh và tanh nồng. Những ngôi mộ xung quanh dường như đã bị đào bới lung tung.

Đột nhiên, đất dưới chân họ rung chuyển. Những cái xác mục nát chui lên từ lòng đất, chúng không có mắt, chỉ có những hốc đen ngòm tỏa ra ánh xanh lục. Chúng không lao vào tấn công ngay mà xếp thành hai hàng, nhường lối cho một người đàn ông mặc áo choàng đỏ rực đi ra.

Đó không phải là gã mặt nạ bạc. Đó là một lão già thấp bé, tay cầm một chiếc gậy bằng xương người.

"Thẩm Vô Đăng, ta là Trưởng lão của Huyết Nhãn Giáo," Lão già lên tiếng, giọng nói như tiếng mài dao vào đá. "Ta đánh giá cao tài năng của ngươi. Ngươi có muốn gia nhập với chúng ta không? Chúng ta sẽ trả lại cho ngươi địa vị, quyền lực và cả sự bất tử."

"Ngươi nghĩ ta thèm khát những thứ rác rưởi đó sao?" Thẩm Vô Đăng khinh bỉ.

"Vậy thì hãy xem món quà này," Lão già vẫy gậy.

Từ phía sau lão, một bóng đen lờ mờ hiện ra. Khi nhìn rõ bóng đen đó, Thẩm Vô Đăng bỗng nhiên sững sờ, thanh kiếm trong tay anh suýt rơi xuống đất. Đó là linh hồn của sư phụ anh – người đã hy sinh để cứu anh mười năm trước.

"Sư phụ..." Thẩm Vô Đăng thốt lên.

Nhưng linh hồn đó không nhận ra anh. Nó gào thét đau đớn, rồi lao vào tấn công Thẩm Vô Đăng. Lão già cười đắc thắng: "Để xem ngươi có nỡ giết sư phụ mình một lần nữa không!"

Thẩm Vô Đăng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Anh liên tục lùi bước, chỉ chống đỡ mà không tấn công. Linh hồn của sư phụ anh bị điều khiển bởi tà thuật, ra đòn cực kỳ hiểm hóc. Một cú đánh trúng ngực khiến Thẩm Vô Đăng văng vào một ngôi mộ đá, máu tươi phun ra.

"Đừng làm thế! Đó không phải sư phụ ngài nữa!" Lục Phiến hét lên. Cô không sợ hãi mà rút thanh đoản kiếm của mình, lao lên chắn trước mặt Thẩm Vô Đăng. "Tỉnh lại đi Thẩm đại nhân! Ngài chết ở đây thì mọi người đều sẽ chết!"

Tiếng hét của Lục Phiến như một gáo nước lạnh dội vào tâm trí Thẩm Vô Đăng. Anh nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Anh biết cô đúng. Nếu anh ngã xuống vì sự yếu lòng này, linh hồn của sư phụ anh cũng sẽ mãi mãi không được siêu thoát.

Thẩm Vô Đăng đứng dậy, anh cắn vào đầu ngón tay, vẽ một chữ "Xá" (Siêu thoát) bằng máu lên lưỡi kiếm.

"Sư phụ, tha tội cho đồ nhi!"

Một đường kiếm tuyệt mỹ vẽ ra một vòng cung ánh sáng tinh khiết. Linh hồn sư phụ anh khi chạm vào ánh sáng ấy, gương mặt dữ tợn bỗng trở nên hiền từ. Ông khẽ mỉm cười với Thẩm Vô Đăng rồi tan biến thành những hạt bụi sáng.

Lão già áo đỏ biến sắc, lão định bỏ chạy nhưng Thẩm Vô Đăng đã nhanh hơn. Thanh Phục Ma Kiếm xuyên qua ngực lão, đóng đinh lão vào thân cây cổ thụ.

"Nói! Ngọc Long Ấn đang ở đâu?"

Lão già cười sặc sụa, máu đen chảy ra từ miệng. "Muộn rồi... Chủ nhân đã vào trong mộ địa... Hắn đã nuốt chửng Ngọc Long Ấn... Trường An... sẽ thành... địa ngục..."

Lão chết ngay lập tức. Thẩm Vô Đăng nhìn về phía cửa lăng mộ tối om phía trước. Anh biết rằng trận chiến cuối cùng đang đến gần hơn bao giờ hết. Anh nắm chặt tay Lục Phiến, truyền cho cô chút can đảm cuối cùng.

"Đi thôi. Dù có là địa ngục, chúng ta cũng phải xông vào một phen."