MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An LụcChương 10: CỬA TỬ VÀO LĂNG MỘ

Trường An Lục

Chương 10: CỬA TỬ VÀO LĂNG MỘ

850 từ · ~5 phút đọc

Lối vào lăng mộ Tiên đế là một cái hang đá khổng lồ, sâu hun hút và tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Hai bên vách đá, những bức tượng chiến binh bằng đá đứng sừng sững, dù trải qua hàng chục năm nhưng vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm, đôi mắt đá như đang dõi theo từng bước chân của những kẻ xâm nhập.

Thẩm Vô Đăng đốt một nén hương xanh, quan sát làn khói. Khói không bay lên mà lại lờ lững chảy ngược vào trong hang. Anh trầm giọng: "Tử khí quá nặng, không khí bên trong đã bị phong bế lâu ngày. Lục Phiến, cô xé vạt áo thấm nước suối rồi bịt mũi lại, đừng hít quá sâu."

Lục Phiến làm theo một cách máy móc, đôi tay cô vẫn còn run sau trận chiến với linh hồn sư phụ của anh. Cô nhìn bóng lưng gầy nhưng vững chãi của Thẩm Vô Đăng, thầm nghĩ nếu không có anh, có lẽ cô đã gục ngã từ lâu. "Thẩm đại nhân, gã áo đỏ lúc nãy nói chủ nhân của hắn đã nuốt Ngọc Long Ấn... Chẳng lẽ hắn định dùng cơ thể người phàm để chứa đựng sức mạnh của thần vật sao?"

"Kẻ dám làm vậy chỉ có hai loại người," Thẩm Vô Đăng vừa đi vừa rải những hạt gạo nếp xuống sàn để dò đường. "Một là kẻ điên, hai là kẻ không còn là người nữa. Ngọc Long Ấn vốn để trấn áp tà ma, nếu hắn nuốt vào, hoặc là hắn bị nổ tung, hoặc là hắn sẽ biến thành một con quỷ có sức mạnh kinh hồn."

Càng đi sâu, không gian càng mở rộng ra. Họ bước vào một sảnh lớn, nơi có một cây cầu đá duy nhất bắc ngang qua một vực thẳm đầy sương mù đen. Dưới vực, tiếng nước chảy xiết nghe như tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn.

Đột nhiên, từ trong bóng tối, hàng loạt âm thanh "cạch cạch" vang lên. Những bức tượng đá chiến binh lúc nãy bỗng nhiên cử động, lớp đá bên ngoài nứt ra, lộ ra những bộ giáp sắt gỉ sét và những bộ xương khô bên trong.

"Trường Minh Quân!" Thẩm Vô Đăng biến sắc. "Hóa ra lời đồn là thật. Tiên đế đã cho quân lính uống thuốc độc để biến họ thành những thây ma canh giữ lăng mộ vĩnh viễn."

Hàng chục thây ma cầm giáo dài, dàn trận chữ "Nhất" chặn kín đầu cầu. Lục Phiến rút đoản kiếm, nhưng cô biết vũ khí thông thường khó lòng xuyên qua được lớp giáp sắt kia.

"Đứng sát sau lưng ta!" Thẩm Vô Đăng thét lớn. Anh không dùng kiếm gỗ nữa mà lấy ra một hũ rượu nhỏ, ngậm một ngụm rồi phun vào thanh kiếm, sau đó rút một lá bùa lửa quẹt mạnh.

Thanh Phục Ma Kiếm bùng cháy dữ dội. Anh lao vào giữa vòng vây như một con mãnh hổ. Mỗi đường kiếm chém ra đều mang theo lửa đỏ, thiêu rụi những sợi dây liên kết tà thuật trong các bộ xương. Nhưng bọn chúng quá đông, kẻ này ngã xuống, kẻ kia lại lồm cồm bò dậy.

Lục Phiến không đứng yên chịu trận. Cô nhận thấy những thây ma này di chuyển theo nhịp điệu của một chiếc chuông gió treo trên đỉnh vòm hang. "Thẩm đại nhân! Cái chuông! Phá cái chuông đó đi!"

Thẩm Vô Đăng ngước nhìn lên, anh tung người đạp lên vai một thây ma, mượn lực bay vọt lên cao. Thanh kiếm lửa vung lên, chiếc chuông đồng vỡ tan tành. Ngay lập tức, đám thây ma khựng lại rồi đổ sụp xuống thành những đống xương vụn.

Thẩm Vô Đăng đáp xuống đất, hơi thở dồn dập. Anh nhìn Lục Phiến bằng ánh mắt tán thưởng: "Khá lắm, cô bắt đầu nhìn ra quy luật của giới huyền thuật rồi đấy."

Lục Phiến chưa kịp vui mừng thì một tiếng cười trầm đục vang lên từ phía bên kia cầu. Một bóng người cao lớn, khoác áo bào thêu rồng đen, từ từ bước ra khỏi màn sương. Hắn không đeo mặt nạ, nhưng gương mặt hắn lại trắng bệch, môi thâm tím và đôi mắt hoàn toàn không có lòng trắng.

Đó chính là gã mặt nạ bạc, nhưng giờ đây trông hắn tà ác và mạnh mẽ hơn gấp bội. Ở giữa ngực hắn, một luồng ánh sáng xanh lục le lói xuyên qua lớp áo – dấu hiệu của Ngọc Long Ấn.

"Thẩm Vô Đăng, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng," Hắn nói, mỗi lời phát ra đều mang theo một luồng khí lạnh khiến hơi nước xung quanh đóng băng. "Ta đã đợi ngươi ở đây để chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này. Khi mặt trời mọc, Trường An sẽ thuộc về vị vua thực sự."

"Ngươi không phải vua, ngươi chỉ là một kẻ cướp xác thảm hại," Thẩm Vô Đăng lạnh lùng chỉ kiếm vào hắn. "Giao Ngọc Long Ấn ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây."