Gã áo đen cười lớn, tiếng cười làm rung chuyển cả những tảng đá trên trần hang. Hắn phất tay, một luồng sóng xung kích màu đen lao tới. Thẩm Vô Đăng đẩy mạnh Lục Phiến sang một bên, bản thân anh dùng kiếm chống đỡ nhưng vẫn bị đẩy lùi hàng chục mét, đôi chân kéo lê trên mặt đá tạo thành hai rãnh sâu.
"Lục Phiến, chạy đi! Tìm lối ra khác!" Thẩm Vô Đăng hét lên.
"Không! Tôi không đi đâu hết!" Lục Phiến kiên quyết. Cô biết nếu cô rời đi, Thẩm Vô Đăng sẽ không còn lý do gì để cố gắng sống sót. Cô lấy từ trong túi ra một nắm bột lân tinh – thứ mà cô mượn từ kho của phủ Kinh Triệu để dùng cho các vụ án đêm.
Gã áo đen lao tới với tốc độ kinh người, móng tay hắn dài ra sắc như dao cạo. Thẩm Vô Đăng giao đấu với hắn bằng tất cả những gì mình có. Kiếm gỗ và móng tay quỷ va vào nhau tạo ra những tia lửa điện xanh loét.
Trận chiến diễn ra cực kỳ khốc liệt. Thẩm Vô Đăng bị một cú tát mạnh vào ngực, văng vào vách đá. Gã áo đen không buông tha, hắn nhấc bổng anh lên bằng một tay, bóp nghẹt cổ anh.
"Ngươi thấy không? Sức mạnh của Ngọc Long Ấn là vô hạn. Ngươi chỉ là hạt cát trước mặt ta," Hắn siết chặt tay, gương mặt Thẩm Vô Đăng dần tím tái.
Lục Phiến nín thở, cô bò trườn qua những đống xương khô, tiếp cận từ phía sau gã áo đen. Cô biết mình không có pháp lực, nhưng cô có sự nhanh nhẹn và liều lĩnh. Khi cách hắn chỉ vài bước, cô tung nắm bột lân tinh vào mắt hắn, đồng thời dùng đoản kiếm đâm mạnh vào huyệt đạo dưới nách – nơi cô biết là điểm yếu của những kẻ luyện tà công theo sách cổ.
"Áaaaa!" Gã áo đen rú lên một tiếng đau đớn, hắn buông Thẩm Vô Đăng ra để che đôi mắt đang bị lân tinh đốt cháy.
Thẩm Vô Đăng ngã xuống, ho sặc sụa nhưng không bỏ lỡ cơ hội. Anh dùng chút sức tàn, vẽ một trận pháp bát quái ngay dưới chân mình bằng chính máu đang chảy ra từ vết thương cũ.
"Bát quái phong thiên, lôi hỏa giáng thế!"
Một cột sáng đỏ rực từ dưới đất bốc lên, bao trùm lấy cả ba người. Trong luồng sáng đó, linh hồn của gã áo đen bị lay động dữ dội. Thẩm Vô Đăng nhìn thấy bên trong cơ thể hắn, Ngọc Long Ấn đang rung chuyển như muốn thoát ra ngoài.
Nhưng gã áo đen quá mạnh. Hắn gầm lên, dùng toàn lực đánh bật trận pháp của Thẩm Vô Đăng. Một vụ nổ lớn xảy ra, hất tung tất cả ra xa. Lục Phiến bị va đầu vào đá và ngất đi ngay lập tức.
Thẩm Vô Đăng lảo đảo đứng dậy, nhìn thấy gã áo đen cũng đang bò dậy, gương mặt hắn biến dạng khủng khiếp vì bị bỏng. Hắn nhìn về phía Lục Phiến với ánh mắt đầy thù hận.
"Ta sẽ bắt đầu từ con nhỏ này!" Hắn lao về phía cô.
"Đừng chạm vào cô ấy!" Thẩm Vô Đăng gầm lên một tiếng xé lòng. Trong giây phút tuyệt vọng đó, một luồng sức mạnh bí ẩn từ trong huyết quản anh bùng phát. Đôi mắt anh đột nhiên chuyển sang màu vàng kim rực rỡ – nhãn thuật tối thượng của Bình đẩu quan mà anh chưa bao giờ luyện thành.
Anh di chuyển nhanh như một tia chớp, chắn trước mặt Lục Phiến. Thanh Phục Ma Kiếm gỗ đen lúc này bỗng hóa thành một thanh kiếm bằng ánh sáng thuần khiết. Một nhát chém duy nhất, anh cắt đứt cánh tay đang vươn ra của gã áo đen.
Gã áo đen kinh hãi lùi lại: "Ngươi... ngươi đã thức tỉnh 'Long Huyết'?"
Thẩm Vô Đăng không nói một lời, anh tiến lại gần, mỗi bước đi của anh đều khiến mặt đất dưới chân nứt toác. Anh đưa tay xuyên thẳng vào ngực kẻ thù, không phải để giết hắn, mà để rút lấy Ngọc Long Ấn.
Ánh sáng xanh lục chói lòa cả lăng mộ. Khi Ngọc Long Ấn rời khỏi cơ thể, gã áo đen nhanh chóng bị lão hóa, cơ thể khô héo lại rồi tan thành tro bụi trong tiếng thét đau đớn.
Lăng mộ bắt đầu sụp đổ dữ dội. Những tảng đá khổng lồ rơi xuống từ trên cao. Thẩm Vô Đăng vội vàng ôm lấy Lục Phiến, dùng hết sức lực cuối cùng để lao ra khỏi hang đá trước khi nó hoàn toàn bị vùi lấp.