MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An LụcChương 12: ÁNH BÌNH MINH

Trường An Lục

Chương 12: ÁNH BÌNH MINH

779 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến thoát ra khỏi lăng mộ vừa lúc mặt trời bắt đầu ló dạng ở phía chân trời. Ánh sáng bình minh nhạt nhòa chiếu xuống khu nghĩa địa tan hoang. Thẩm Vô Đăng đặt Lục Phiến xuống một thảm cỏ, hơi thở anh lúc này đã vô cùng yếu ớt, nhãn thuật vàng kim cũng đã tan biến, để lại đôi mắt mờ đục vì kiệt sức.

Trong tay anh, Ngọc Long Ấn vẫn tỏa sáng dìu dịu. Vật này vừa cứu mạng họ nhưng cũng chính là thứ sẽ mang lại tai họa nếu bị kẻ khác phát hiện.

Lục Phiến rên rỉ rồi từ từ mở mắt. Cơn đau đầu khiến cô nhăn mặt, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Vô Đăng ngồi bên cạnh, cô vội vã chồm dậy: "Hắn... hắn đâu rồi?"

"Hắn chết rồi," Thẩm Vô Đăng mệt mỏi đáp. "Chúng ta thắng rồi, Lục Phiến."

Lục Phiến nhìn Ngọc Long Ấn trong tay anh, rồi nhìn vết thương sâu hoắm trên ngực anh. Cô không kìm được nước mắt, nhào tới ôm chầm lấy anh. "Tôi tưởng ngài đã bỏ tôi lại... Đừng bao giờ làm thế nữa, được không?"

Thẩm Vô Đăng hơi ngỡ ngàng, đôi tay anh định đẩy cô ra theo thói quen nhưng rồi lại buông thõng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô. "Ta không sao. Ta đã hứa rồi mà."

Họ không thể ở lại đây lâu. Vụ nổ ở lăng mộ chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của triều đình. Thẩm Vô Đăng biết rằng dù họ vừa cứu cả Trường An, nhưng nếu bị bắt với Ngọc Long Ấn, họ sẽ bị khép tội phản nghịch và trộm mộ hoàng gia.

"Chúng ta phải đi," Thẩm Vô Đăng đứng dậy, giấu viên ngọc vào trong túi bùa. "Huyết Nhãn Giáo chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Gã áo đen chỉ là thống lĩnh cấm vệ quân, kẻ đứng đầu thực sự – vị 'Chủ nhân' mà hắn nhắc tới – vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối của cung điện."

Họ quay trở về thành phố dưới lớp vỏ của những người dân đi hái thuốc sớm. Trường An bắt đầu tỉnh giấc, tiếng rao hàng, tiếng vó ngựa lại vang lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Không ai biết rằng chỉ vài giờ trước, thành phố này suýt chút nữa đã trở thành một nghĩa địa khổng lồ.

Khi đi ngang qua một sạp trà, họ nghe thấy người dân bàn tán về việc lầu Phụng Tiên đột nhiên bị đóng cửa, và một vị đại quan trong triều bỗng nhiên lâm bệnh qua đời đêm qua. Thẩm Vô Đăng và Lục Phiến nhìn nhau, họ biết đó chính là kết quả của trận chiến trong lăng mộ.

"Giờ chúng ta đi đâu?" Lục Phiến hỏi, giọng cô giờ đây đã đầy sự tin cậy.

"Đến quán trọ 'Vô Danh' ở phường Bình Khang," Thẩm Vô Đăng đáp. "Đó là nơi an toàn duy nhất lúc này. Ta cần hồi phục sức khỏe và nghiên cứu cách sử dụng Ngọc Long Ấn để tìm ra kẻ cầm đầu thực sự."

Trên đường đi, Lục Phiến chợt nhận thấy thái độ của mọi người xung quanh đối với Thẩm Vô Đăng có vẻ khác. Không còn những ánh mắt khinh miệt hay sợ hãi, mà là sự tò mò. Có lẽ, những hành động âm thầm của anh đã bắt đầu để lại dấu ấn trong lòng người dân Trường An.

"Thẩm đại nhân," Lục Phiến vừa đi vừa nói, "Sau khi chuyện này kết thúc, ngài có định quay lại làm Bình đẩu quan không?"

Thẩm Vô Đăng dừng lại một chút, anh nhìn lên bầu trời xanh ngắt. "Quan chức chỉ là cái danh. Ta thích làm một kẻ đi đêm bảo vệ giấc ngủ cho người dân hơn. Còn cô? Cô vẫn muốn làm bổ khoái chứ?"

Lục Phiến cười tươi, một nụ cười rạng rỡ như nắng sớm: "Tôi muốn làm bổ khoái... nhưng là bổ khoái của riêng ngài thôi!"

Thẩm Vô Đăng khẽ lắc đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ. Anh biết con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng lần này, anh không còn đi một mình nữa.

Bóng hai người đổ dài trên con đường lát đá của Trường An, bắt đầu một chương mới trong cuộc hành trình chống lại bóng tối. Nhưng họ không biết rằng, ở sâu trong hậu cung, một đôi mắt già nua đang nhìn qua gương đồng, chứng kiến tất cả.

"Ngọc Long Ấn đã xuất thế... Món mồi đã chín rồi," Một giọng nói thều thào vang lên trong điện vắng.