MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An LụcChương 13: QUÁN TRỌ

Trường An Lục

Chương 13: QUÁN TRỌ

689 từ · ~4 phút đọc

Quán trọ Vô Danh nằm ở một góc khuất của phường Bình Khang – nơi vốn nổi tiếng với những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Thế nhưng, trái ngược với vẻ ồn ào của những kỹ viện xung quanh, quán trọ này tĩnh lặng đến kỳ lạ. Chủ quán là một người đàn bà góa chồng tên là Tam Nương, người duy nhất ở Trường An dám cho Thẩm Vô Đăng tá túc mà không hỏi han lấy một lời.

Thẩm Vô Đăng nằm trên chiếc giường gỗ thô sơ, vết thương trên ngực anh đã được Ngọc Long Ấn xoa dịu phần nào nhưng linh lực thì vẫn chưa hồi phục. Lục Phiến đang ngồi bên cạnh, tay thoăn thoắt sắc thuốc. Mùi thuốc đắng ngắt lan tỏa trong căn phòng nhỏ.

"Đừng làm quá sức, Lục Phiến," Thẩm Vô Đăng khẽ lên tiếng, giọng anh vẫn còn vương chút mệt mỏi. "Cơ thể cô cũng cần được nghỉ ngơi."

Lục Phiến không ngẩng đầu, chỉ tập trung vào cái siêu thuốc đang sôi sùng sục. "Ngài lo cho mình trước đi. Nếu lúc đó ngài không đỡ nhát chém kia cho tôi, có lẽ giờ tôi đã nằm trong lăng mộ rồi. Với lại... tôi cũng không phải là tiểu thư lá ngọc cành vàng gì, sức tôi bền lắm."

Thẩm Vô Đăng nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Anh lấy từ trong túi áo ra một vật: đó là bức thư da dê mà ông lão thủ kho Lão Lý đã lén nhét vào tay anh trước khi họ thoát khỏi thư khố hoàng gia.

Bức thư không có chữ, chỉ có một dấu ấn hình bông hoa bỉ ngạn màu đen nhưng được bao quanh bởi một vòng tròn vàng. Thẩm Vô Đăng nhỏ một giọt máu của mình lên dấu ấn đó. Ngay lập tức, những dòng chữ li ti bắt đầu hiện lên như những con kiến đang bò.

"Gửi đồ nhi của ta... Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là ta đã không còn trên thế gian này nữa. Đừng tìm cách trả thù, hãy tìm cách bảo vệ đứa trẻ có mang dòng máu của 'Nguyệt Tộc'. Huyết Nhãn Giáo không muốn hồi sinh Tiên đế, chúng muốn mượn xác Tiên đế để triệu hồi Thần Thú nuốt chửng linh khí của Trường An. Đứa trẻ ấy... chính là chìa khóa cuối cùng."

Thẩm Vô Đăng bàng hoàng. Sư phụ anh chưa chết mười năm trước? Ông đã giả chết để âm thầm điều tra chuyện này? Và "đứa trẻ Nguyệt Tộc" là ai?

Đúng lúc đó, Tam Nương bước vào phòng, gương mặt bà thoáng hiện vẻ lo âu. Bà đặt lên bàn một chiếc khay có một dải lụa đỏ. "Thẩm đại nhân, có kẻ vừa gửi cái này tới cửa quán trọ. Hắn nói... nếu ngài muốn biết về lai lịch của cô gái đi cùng ngài, hãy đến lầu Vọng Nguyệt tối nay."

Lục Phiến giật mình, chiếc kẹp thuốc rơi xuống đất. "Lai lịch của tôi? Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi được phủ Kinh Triệu nhặt về mà..."

Thẩm Vô Đăng nhìn Lục Phiến, rồi nhìn dải lụa đỏ. Trên dải lụa có thêu một vầng trăng khuyết màu bạc – biểu tượng của Nguyệt Tộc, một bộ tộc cổ xưa vốn đã biến mất sau một cuộc thanh trừng lớn trong cung đình nhiều năm về trước.

Một nỗi bất an dâng tràn. Hóa ra kẻ thù không nhắm vào anh, mà nhắm vào cô gái đang đứng trước mặt anh.

"Cô ở lại đây với Tam Nương," Thẩm Vô Đăng đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm. "Dù có chuyện gì xảy ra, tuyệt đối không được rời khỏi quán trọ nửa bước."

"Nhưng Thẩm đại nhân, ngài còn chưa hồi phục!" Lục Phiến lo lắng nắm lấy tay anh.

Thẩm Vô Đăng gỡ tay cô ra, ánh mắt anh kiên định: "Ta phải đi. Nếu họ đã nhắm vào cô, nghĩa là nơi này sớm muộn cũng không còn an toàn. Ta cần biết sự thật để bảo vệ cô."