Lầu Vọng Nguyệt là nơi cao nhất ở phường Bình Khang, từ đây có thể nhìn bao quát toàn cảnh Trường An. Tối hôm đó, lầu không có khách, toàn bộ đèn lồng đều được thắp lên một màu đỏ rực rỡ nhưng lại mang vẻ thê lương.
Thẩm Vô Đăng bước vào sảnh lớn. Giữa sảnh là một bàn tiệc thịnh soạn, nhưng không có người hầu hạ. Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người phụ nữ trẻ trung, lộng lẫy trong bộ y phục cung đình, nhưng che mặt bằng một tấm mạng mỏng.
"Ngài đến sớm hơn ta tưởng, Thẩm đại nhân," Giọng cô ta trong trẻo như tiếng khánh ngọc, nhưng lại lạnh thấu xương.
"Ngươi là ai? Tại sao lại biết về Nguyệt Tộc?" Thẩm Vô Đăng không ngồi xuống, thanh Phục Ma Kiếm trong tay anh khẽ rung lên báo hiệu sự hiện diện của tà khí.
Người phụ nữ chậm rãi tháo tấm mạng che mặt. Thẩm Vô Đăng sững sờ. Gương mặt cô ta giống Lục Phiến đến tám, chín phần, chỉ có điều đôi mắt cô ta mang vẻ sắc sảo và tàn độc hơn nhiều.
"Ta là trưởng nữ của Nguyệt Tộc, cũng là chị gái của con bé mà ngài đang bảo vệ," Cô ta cười nhạt. "Ta tên là Nguyệt Dao. Mười năm trước, khi gia tộc bị tàn sát, ta đã chọn đi theo Huyết Nhãn Giáo để sống sót. Còn em gái ta, nó may mắn được người ta nhặt về khi còn quấn tã."
"Ngươi muốn gì ở cô ấy?"
"Máu của con bé," Nguyệt Dao đứng dậy, bước từng bước uyển chuyển về phía anh. "Máu của đứa trẻ thuần chủng nhất Nguyệt Tộc là thứ duy nhất có thể kích hoạt Ngọc Long Ấn đến trạng thái tối thượng. Ngài đang giữ viên ngọc đó, đúng không? Đưa nó cho ta, và ta sẽ cho ngài thấy một Trường An vĩ đại hơn, nơi không còn những kẻ nghèo hèn và những gã quan lại hèn nhát."
"Ngươi điên rồi," Thẩm Vô Đăng lạnh lùng nói. "Ngươi định giết chính em gái mình sao?"
"Giết? Không, ta chỉ lấy lại thứ thuộc về gia tộc," Nguyệt Dao bỗng nhiên vung tay, hàng ngàn sợi tơ tằm mỏng như tóc nhưng sắc như dao từ bốn phía vách tường lao tới, quấn chặt lấy Thẩm Vô Đăng.
Đây là "Thiên Ty Vạn Lũ", một loại tà thuật dùng sinh mạng của những thợ dệt bị giết oan để luyện thành. Thẩm Vô Đăng phát hiện ra mình không thể dùng kiếm để chém đứt những sợi tơ này, vì chúng mềm dẻo và hút đi linh lực của anh mỗi khi chạm vào.
"Đừng chống cự," Nguyệt Dao áp sát vào tai anh, hơi thở cô ta mang mùi hoa quỳnh nồng nặc. "Hôm nay ta mời ngài đến đây không phải để đánh nhau. Ta muốn ngài chứng kiến một sự thật."
Cô ta phất tay, một tấm gương đồng lớn hiện ra giữa không trung. Trong gương, Thẩm Vô Đăng kinh hoàng thấy cảnh quán trọ Vô Danh đang bốc cháy dữ dội. Lục Phiến đang bị những kẻ mặc áo đen vây hãm, Tam Nương đã ngã gục trên vũng máu.
"Khốn kiếp!" Thẩm Vô Đăng gầm lên, đôi mắt anh lại một lần nữa chuyển sang màu vàng kim.
Sức mạnh từ Long Huyết bùng nổ, anh bẻ gãy những sợi tơ tằm bằng đôi tay trần, bất chấp việc máu tươi chảy ròng ròng từ các kẽ tay. Anh lao về phía Nguyệt Dao, nhưng cô ta chỉ biến thành một làn khói trắng rồi tan biến.
"Hẹn gặp lại ở tế đàn, Thẩm đại nhân. Đừng để em gái ta phải đợi lâu," Tiếng cười của cô ta vang vọng trong không gian trống rỗng.
Thẩm Vô Đăng không chần chừ, anh lao mình ra khỏi ban công lầu Vọng Nguyệt, dùng khinh công bay vọt qua những mái nhà để trở về quán trọ. Trong đầu anh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Lục Phiến, cô không được phép xảy ra chuyện gì.