Khi Thẩm Vô Đăng trở về đến phường Bình Khang, quán trọ Vô Danh đã trở thành một đống lửa khổng lồ. Người dân xung quanh hốt hoảng tạt nước nhưng ngọn lửa này không phải lửa thường, nó màu tím đậm và tỏa ra mùi hôi thối của xác thối.
"Lục Phiến! Lục Phiến!" Thẩm Vô Đăng hét lớn, anh lao thẳng vào trong biển lửa mà không hề do dự.
Bên trong, khói bụi mịt mù. Anh tìm thấy Tam Nương đang thoi thóp dưới một xà nhà đổ nát. Anh vội vàng nâng xà nhà lên, cứu bà ra ngoài.
"Lục Phiến... chúng mang con bé đi rồi..." Tam Nương thào thào, tay bà chỉ về phía bức tường phía sau. "Chúng dùng một vòng tròn ánh sáng... biến mất vào trong đất..."
Thẩm Vô Đăng nghiến răng. Đó là "Thổ Độn Thuật" cao cấp. Chúng đã đưa cô ấy đến tế đàn bí mật nằm sâu dưới lòng thành phố. Anh nhìn xung quanh, phát hiện một mảnh vải áo của Lục Phiến bị rách vương lại trên sàn. Anh nhặt lấy nó, dùng thuật "Truy Linh" để tìm kiếm dấu vết khí tức còn sót lại.
Dấu vết dẫn anh đến một giếng nước cổ bỏ hoang ở giữa sân quán trọ. Cái giếng này vốn đã cạn từ lâu, nhưng giờ đây từ dưới đáy giếng tỏa ra một luồng hắc khí đậm đặc.
Thẩm Vô Đăng hít một hơi thật sâu, anh nhìn lại thanh Phục Ma Kiếm trong tay mình. Lưỡi kiếm đã xuất hiện những vết nứt nhỏ sau những trận chiến liên tiếp. Anh biết, nếu tiếp tục chiến đấu trong tình trạng này, cả anh và thanh kiếm đều sẽ vỡ nát. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
Dưới đáy giếng là một đường hầm dài dẫn đến một không gian rộng lớn như một cung điện ngầm. Ở giữa cung điện là một tế đàn hình tròn, xung quanh có 49 cột đá lớn khắc hình các vị thần cổ đại.
Lục Phiến bị trói trên một cây cột đá ở chính giữa. Cô đã tỉnh lại, đôi mắt tràn đầy sợ hãi nhưng khi nhìn thấy Thẩm Vô Đăng xuất hiện ở lối vào, cô hét lên: "Thẩm đại nhân! Đừng lại gần! Đây là bẫy!"
Chưa dứt lời, từ bóng tối của các cột đá, hàng trăm cái xác sống mặc giáp trụ cũ kỹ bước ra. Đây chính là những vệ binh Nguyệt Tộc đã bị giết mười năm trước, giờ đây bị biến thành những rối thịt không hồn.
Nguyệt Dao đứng trên đỉnh tế đàn, tay cầm một con dao găm bằng ngọc trắng. "Đúng lúc lắm, Thẩm đại nhân. Lễ tế sắp bắt đầu. Ngài sẽ được vinh dự dùng máu của mình làm chất dẫn cho em gái ta."
Thẩm Vô Đăng bước từng bước vững chãi vào giữa vòng vây của đám xác sống. Mỗi bước đi, anh lại rải một ít máu từ bàn tay đang bị thương của mình xuống đất. Anh không tấn công ngay, mà đang bí mật vẽ một "Huyết Trận" khổng lồ bao trùm cả tế đàn.
"Nguyệt Dao, ngươi nói đúng một điều," Thẩm Vô Đăng lạnh lùng lên tiếng. "Thế gian này cần ánh sáng. Nhưng ánh sáng đó không đến từ sự hy sinh của những người vô tội. Nó đến từ việc tiêu diệt những kẻ như ngươi."
Anh cắm mạnh thanh kiếm xuống tâm trận pháp. Một luồng sóng năng lượng vàng kim bùng nổ, hất văng toàn bộ đám xác sống ra xa. Thẩm Vô Đăng nhân cơ hội đó lao lên tế đàn.
Trận chiến giữa Thẩm Vô Đăng và Nguyệt Dao diễn ra vô cùng kịch liệt. Nguyệt Dao sử dụng những dải lụa biến hóa khôn lường, còn Thẩm Vô Đăng dùng kiếm pháp uyển chuyển như rồng bay. Giữa trận chiến, Thẩm Vô Đăng tìm cách tiếp cận Lục Phiến để cắt dây trói.
"Cẩn thận phía sau!" Lục Phiến hét lên.
Một luồng kịch độc từ tay áo Nguyệt Dao phóng ra. Thẩm Vô Đăng né được nhưng một phần dải áo của anh bị ăn mòn tức khắc. Anh lộn một vòng, chém đứt sợi dây trói Lục Phiến.
"Chạy mau!" Anh đẩy cô về phía lối thoát.
Nhưng Nguyệt Dao đã kịp thời kích hoạt tế đàn. Một cột sáng màu tím từ dưới đất bốc lên, bao vây lấy Lục Phiến. Cô gái trẻ đau đớn quỵ xuống, máu từ những vết xước trên tay cô bắt đầu bị cột sáng hút lấy và truyền vào viên Ngọc Long Ấn đang đặt ở đỉnh tế đàn.
Viên ngọc chuyển sang màu đỏ thẫm. Một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong lòng đất.
"Thần Thú đã thức tỉnh!" Nguyệt Dao cười điên cuồng.
Thẩm Vô Đăng nhìn Lục Phiến đang dần mất đi ý thức, rồi nhìn viên ngọc đang hóa quỷ. Anh biết mình phải đưa ra một quyết định tàn khốc. Anh đưa tay vào ngực, rút ra một lá bùa màu đen bí mật mà sư phụ đã để lại – lá bùa "Đồng Quy Vu Tận".
"Lục Phiến... hãy sống tiếp và bảo vệ Trường An thay ta," Thẩm Vô Đăng thầm thì, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy vẻ dịu dàng và luyến tiếc.
Anh lao thẳng vào cột sáng tím, bàn tay nắm chặt lấy viên Ngọc Long Ấn đang nóng rực. Một vụ nổ chấn động cả kinh thành Trường An xảy ra, ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy tất cả...