Tuyết tháng Giêng ở Tử Cấm Thành rơi dày đến mức tưởng như muốn nuốt chửng những mái ngói lưu ly màu vàng rực rỡ. Giữa cái lạnh thấu xương ấy, hàng dài các tú nữ đứng khép nép trước cửa Thần Vũ Môn. Ai nấy đều khoác trên mình những bộ gấm vóc lộng lẫy nhất, trang điểm diễm lệ như những đóa phù dung sớm nở tối tàn, chỉ mong một lần được lọt vào mắt xanh của bậc quân vương.
Giữa rừng phù dung rực rỡ ấy, Thẩm Nhược Hi đứng lặng lẽ ở phía cuối hàng.
Nàng chỉ mặc một chiếc áo kỳ màu xanh nhạt đơn sơ, trên đầu cài duy nhất một chiếc trâm ngọc hình hoa trà trắng muốt. Đôi mắt nàng trầm mặc như mặt hồ mùa thu, không có lấy một tia khao khát quyền lực thường thấy. Nhưng ít ai biết rằng, dưới lớp vải thô ấy, đôi bàn tay nàng đang siết chặt một mảnh lụa thêu huy hiệu của gia tộc đã bị xóa sổ.
"Tú nữ Thẩm Nhược Hi, vào điện!" – Tiếng hô của thái giám tổng quản vang lên, lanh lảnh và lạnh lùng.
Nhược Hi hít một hơi thật sâu, từng bước chân giẫm trên nền đá lạnh như đang bước đi trên lưỡi dao. Vào đến điện Thái Hòa, mùi trầm hương nồng đậm xộc thẳng vào cánh mũi. Phía trên cao, sau bức rèm châu là bóng dáng uy nghiêm của Thiên tử và vị Hoàng hậu nổi tiếng hiền đức.
"Ngẩng mặt lên." – Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên. Đó là Càn Long.
Nhược Hi từ tốn ngẩng đầu. Nhan sắc của nàng không quá sắc sảo như những tiểu thư quyền quý khác, nhưng lại mang một vẻ thanh khiết, u uất khiến người đối diện không thể rời mắt.
Hoàng hậu mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự dò xét: — “Thẩm thị, giữa trăm hoa đua nở, vì sao ngươi lại chọn cài hoa trà trắng? Chẳng lẽ không sợ vẻ đơn sơ này làm phật ý Thánh thượng sao?”
Nhược Hi quỳ sụp xuống, giọng nói trong trẻo nhưng kiên định: — “Bẩm Hoàng hậu nương nương, phù dung tuy đẹp nhưng sớm nở tối tàn, lại dễ bị gió tuyết vùi lấp. Hoa trà tuy giản đơn nhưng chịu được giá lạnh, cũng giống như tấm lòng của nữ nhi, không cầu rực rỡ nhất thời, chỉ mong bền bỉ sắt son. Thần thiếp tự biết mình hèn mọn, chỉ xin làm một đóa trà hoa nhỏ nhoi dưới chân bệ hạ.”
Một khoảng lặng kéo dài bao trùm cả đại điện. Các tú nữ đứng cạnh đều nín thở, có kẻ thầm cười nhạo sự "ngu ngốc" của nàng. Nhưng rồi, một tiếng cười khẽ vang lên từ phía trên.
Càn Long nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên đóa trà hoa của nàng hồi lâu rồi phán: — “Tâm tính thú vị. Ban hoa, phong làm Thường tại, ban hiệu Trà. Ở tại cung Trường Xuân.”
Hai chữ "Trường Xuân" thốt ra khiến cả đại điện xôn xao. Đó là nơi từng gắn liền với những ân sủng và cả những oán hận thấu trời xanh. Nhược Hi cúi đầu tạ ơn, môi nàng khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo.
Ván cờ này, cuối cùng nàng cũng đã đặt được quân cờ đầu tiên.