MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất TâmChương 2: THÂN PHẬN THẬT DƯỚI LỚP PHẤN MỎNG

Trường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất Tâm

Chương 2: THÂN PHẬN THẬT DƯỚI LỚP PHẤN MỎNG

615 từ · ~4 phút đọc

Trong cung đấu, chương 2 thường là nơi tác giả "cài cắm" những bí mật động trời để giữ chân độc giả. Với tiêu đề "Thân phận thật dưới lớp phấn mỏng", chúng ta sẽ tập trung vào sự tương phản giữa vẻ ngoài thanh thuần và những toan tính đẫm máu bên trong của Nhược Hi.

Trường Xuân cung vốn là nơi yên tĩnh nhất hậu cung, nhưng đêm nay, sự yên tĩnh ấy lại mang theo hơi thở của sự chết chóc.

Sau khi nhận sắc phong, Nhược Hi được đưa về tẩm cung dành cho các tân phi. Cung nữ thân cận được phân phó cho nàng là Tố Tâm – một cô gái có ánh mắt quá đỗi lanh lợi, khiến Nhược Hi ngay lập tức nảy sinh sự cảnh giác.

"Trà Thường tại, để nô tỳ giúp người tháo trang sức." – Tố Tâm tiến lại gần, đôi tay thoăn thoắt chạm vào chiếc trâm trà trắng trên tóc nàng.

Nhược Hi ngồi trước gương đồng, nhìn bóng hình mình mờ ảo trong gương. Dưới lớp phấn trắng mịn màng che phủ làn da, ít ai biết được phía sau gáy nàng có một vết sẹo nhỏ hình cánh hoa trà – dấu ấn của những kẻ sống sót sau vụ thảm sát gia tộc họ Thẩm mười năm trước.

"Tố Tâm, ngươi ở trong cung bao lâu rồi?" – Nhược Hi hỏi, giọng bình thản nhưng đôi mắt dõi theo từng cử động của đối phương qua gương.

"Dạ, nô tỳ vào cung đã năm năm, từng hầu hạ ở kho tàng mỹ nữ."

Nhược Hi khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Nàng cầm lấy hộp phấn trên bàn, nhẹ nhàng miết đầu ngón tay vào lớp bột mịn: — "Người trong cung này, ai cũng thích tô phấn thật dày để che đi bản mặt thật. Nhưng Tố Tâm ạ, phấn càng dày, khi rơi xuống lại càng đau đớn."

Nói đoạn, Nhược Hi cố tình làm rơi chiếc hộp phấn xuống sàn điện. Tiếng động khô khốc vang lên, bột phấn bay tứ tán. Trong lúc Tố Tâm vội vàng cúi xuống dọn dẹp, Nhược Hi nhanh tay lấy ra một mảnh giấy nhỏ giấu dưới đáy tráp trang sức – bức mật thư từ vị Vương gia bí ẩn.

“Cẩn trọng với Hoàng hậu. Kẻ thù của ngươi không chỉ có một.”

Dòng chữ đỏ như máu khiến đồng tử của Nhược Hi co rụt lại. Đúng lúc đó, tiếng thái giám lanh lảnh vang lên ngoài cửa: — "Tuế Quý phi nương nương giá đáo!"

Tim Nhược Hi đập nhanh một nhịp, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Tuế Quý phi – kẻ thù lớn nhất, người phụ nữ có cha là kẻ đã ký sắc lệnh xử tử cả nhà nàng – đang đứng ngay sau cánh cửa kia.

Nhược Hi đứng dậy, nhìn lại mình trong gương một lần cuối. Nàng đưa tay lau đi vệt phấn thừa trên gò má, để lộ vẻ sắc sảo ẩn giấu. Từ giây phút này, lớp phấn mỏng manh của "đóa trà hoa" chỉ là công cụ. Phía sau đó là một con quỷ đang thức tỉnh để đòi lại món nợ máu.

Nàng bước ra cửa, quỳ xuống hành lễ, giọng nói dịu dàng đến mức rợn người: — "Thần thiếp Trà Thường tại, thỉnh an Tuế Quý phi nương nương. Mong nương nương vạn phúc kim an."

Trên cao, tiếng cười của Tuế Quý phi vang lên, sắc lạnh như dao: — "Đứng lên đi. Để ta xem, đóa trà hoa mà Hoàng thượng khen ngợi, rốt cuộc là chân thật hay chỉ là một lũ cáo mượn oai hùm?"