MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất TâmChương 3: GIÓ LẠNH TỬ CẤM THÀNH – ĐÊM ĐẦU TIÊN Ở NƠI "ĂN THỊT NGƯỜI"

Trường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất Tâm

Chương 3: GIÓ LẠNH TỬ CẤM THÀNH – ĐÊM ĐẦU TIÊN Ở NƠI "ĂN THỊT NGƯỜI"

700 từ · ~4 phút đọc

Tuế Quý phi rời đi sau khi để lại một cái nhìn đầy khinh bạc và một lời răn đe ngầm: "Ở đây, hoa đẹp không thiếu, cái thiếu chính là mạng để ngắm hoa." Khi bóng chiếc kiệu hoa lệ của Quý phi khuất dần sau bức tường gạch đỏ, không gian cung Trường Xuân đột ngột rơi vào sự im lặng đến rợn người. Nhược Hi đứng giữa sân, gió tuyết bắt đầu thổi mạnh, lùa qua những khe cửa gỗ kêu lên những tiếng u uất như tiếng khóc than của những phi tần từng bị lãng quên nơi đây.

"Thường tại, ngoài trời lạnh lắm, mời người vào trong dùng trà nóng." – Tố Tâm tiến lại gần, giọng nói vẫn ngọt ngào nhưng đôi mắt lại láo liên quan sát phản ứng của nàng.

Nhược Hi bước vào gian phòng dành cho mình. Thế nhưng, đập vào mắt nàng không phải là sự ấm áp như kỳ vọng. Lò than trong phòng chỉ còn lại tro tàn, hơi lạnh từ nền gạch bốc lên khiến đôi bàn tay nàng bắt đầu tê dại.

"Tại sao lò than lại tắt? Than bạc của Thường tại vị đâu?" – Nhược Hi hỏi, giọng bình thản nhưng uy lực.

Tố Tâm lúng túng cúi đầu: — "Bẩm người... quản sự ở Phủ Nội Vụ nói than tháng này đã phát hết cho cung của Tuế Quý phi và các nương nương cấp cao. Người mới nhập cung, lại là Thường tại... nên phải đợi đến ngày mai."

Nhược Hi khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo hơn cả băng tuyết bên ngoài. Đây chính là đòn "phủ đầu" điển hình. Kẻ đứng sau không cần dùng đao kiếm, chỉ cần cắt đi hơi ấm giữa đêm đông là đủ để một tân phi hiểu được vị trí của mình ở đâu.

Đêm càng về khuya, cái lạnh càng trở nên tàn nhẫn. Nhược Hi quấn chặt chiếc chăn mỏng, ngồi tựa bên cửa sổ. Đột nhiên, từ phía xa cung điện, một tiếng thét thất thanh vang lên rồi lịm tắt. Nàng rùng mình. Ở nơi này, mạng người rẻ rúng như cỏ rác. Một cung nữ phạm lỗi có thể bị đánh chết ngay trong đêm, một phi tần thất sủng có thể "biến mất" mà không ai dám hỏi tới.

Nàng lấy trong người ra một chiếc túi thơm nhỏ, bên trong chứa vài cánh trà hoa khô đã xỉn màu. Đây là thứ duy nhất nàng mang theo từ ngôi nhà đã bị thiêu rụi của mình.

"Cha, mẹ... con không lạnh. Lửa hận trong lòng con còn nóng hơn cả lò than bạc kia." – Nàng thầm nhủ, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm.

Nàng không ngồi chờ chết rét. Nhược Hi đứng dậy, lục tìm trong hòm xiểng, lấy ra một miếng ngọc bội nhỏ mà nàng đã bí mật chuẩn bị từ trước. Nàng gọi Tố Tâm vào, hạ thấp giọng: — "Đem miếng ngọc này đến cho tiểu thái giám canh cổng Phủ Nội Vụ. Nói với hắn, ta không cần than bạc, ta chỉ cần hắn mang đến cho ta một bình rượu nóng và một ít trầm hương loại thường nhất."

Tố Tâm ngạc nhiên: "Nhưng nương nương, người cần rượu để làm gì?"

Nhược Hi nhìn thẳng vào mắt Tố Tâm, từng lời nói như đóng đinh: — "Rượu không phải để uống, rượu là để 'đốt'. Ngươi cứ đi đi. Đêm đầu tiên này, ta phải cho họ thấy, Thẩm Nhược Hi không phải là đóa hoa dễ bị vùi dập bởi một trận gió lạnh."

Sáng hôm sau, khi các cung nữ đi ngang qua cung Trường Xuân, họ kinh ngạc thấy Trà Thường tại vẫn hồng hào, khỏe mạnh, thậm chí còn ung dung ngồi thêu thùa bên cửa sổ. Trên bàn nàng, một bát nước ấm tỏa hương trầm dịu nhẹ, át đi cái mùi tử khí của đêm đông.

Ván bài đầu tiên của "Gió lạnh Tử Cấm Thành", Nhược Hi đã thắng bằng sự gan lì và trí tuệ của mình. Nhưng nàng biết, đây mới chỉ là bắt đầu của một chuỗi những đêm "ăn thịt người" khủng khiếp hơn phía trước.