MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất TâmChương 4: THỈNH AN CUNG TRƯỜNG XUÂN – LỜI CHÀO GIẤU KIM CHÂM

Trường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất Tâm

Chương 4: THỈNH AN CUNG TRƯỜNG XUÂN – LỜI CHÀO GIẤU KIM CHÂM

693 từ · ~4 phút đọc

Tiếng chuông từ điện Thái Hòa vang vọng báo hiệu giờ thỉnh an đã đến. Nhược Hi khoác lên mình bộ kỳ bào màu tím nhạt, trang điểm thanh nhã hơn hẳn ngày hôm qua. Nàng biết, hôm nay không phải lúc để khoe sắc, mà là lúc để che giấu nanh vuốt.

Tại chính điện cung Trường Xuân, khói hương trầm nghi ngút. Hoàng hậu ngồi chính giữa, vẻ mặt từ ái như tượng Phật. Hai bên là các phi tần với đủ loại trang sức lộng lẫy, nhưng không khí lại căng thẳng đến mức một hạt bụi rơi cũng có thể nghe thấy.

Nhược Hi bước vào, quỳ lạy đúng phép tắc: — "Thần thiếp Trà Thường tại, thỉnh an Hoàng hậu nương nương. Mong người vạn phúc kim an. Thỉnh an các vị tỷ tỷ."

Hoàng hậu chưa kịp lên tiếng, một giọng nói lanh lảnh, đầy vị chua chát đã vang lên từ phía tay trái. Đó là Mai Tần – một phi tần vốn đang được sủng ái nhưng tính tình hẹp hòi: — "Ôi chao, đây chính là 'đóa trà hoa' mà Hoàng thượng khen ngợi hôm qua sao? Nhìn qua cũng chỉ là một đóa hoa dại ven đường, chẳng hay lấy đâu ra bản lĩnh mà khiến Phủ Nội vụ phải xôn xao cả đêm thế?"

Nhược Hi vẫn cúi đầu, giọng điềm tĩnh: — "Thần thiếp tài hèn đức mọn, không dám nhận lời khen của Hoàng thượng. Có lẽ vì thần thiếp mới vào cung, chưa hiểu chuyện nên đã làm phiền đến các vị công công ở Phủ Nội vụ, khiến Mai Tần tỷ tỷ phải bận tâm rồi."

Tuế Quý phi ngồi phía trên, khẽ mân mê chiếc hộ giáp bằng vàng ròng, nhếch môi cười nhạt: — "Muội muội quá khiêm tốn rồi. Ta nghe nói đêm qua muội muội không có than sưởi nhưng vẫn ngủ rất ngon giấc, lại còn có rượu ngon nhâm nhi. Bản cung cứ ngỡ muội muội mang theo hơi ấm từ quê nhà vào, hay là... trong người muội có bí thuật gì chăng?"

Câu nói của Quý phi như một mũi kim châm, ám chỉ Nhược Hi dùng tà thuật hoặc có hành vi bất chính. Cả căn phòng bỗng chốc im bặt, những ánh mắt đổ dồn về phía nàng như muốn xuyên thấu lớp áo bào.

Nhược Hi không hề run sợ, nàng ngẩng đầu, ánh mắt chân thành nhìn về phía Hoàng hậu: — "Bẩm Quý phi nương nương, thần thiếp không có bí thuật, chỉ có một lòng thành kính hướng về cung Trường Xuân. Đêm qua gió lạnh, thần thiếp nghĩ đến việc sáng nay được diện kiến Hoàng hậu nương nương – bậc mẫu nghi thiên hạ, lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường. Chút lạnh lẽo đó có thấm thía gì so với ân đức của người dành cho các tân phi chúng thần thiếp."

Hoàng hậu nghe vậy, ý cười trên môi sâu thêm một chút: — "Trà Thường tại thật khéo miệng. Quý phi cũng đừng quá khắt khe, người mới nhập cung, cần nhất là sự bao dung."

Nhược Hi khẽ thở phào, nhưng nàng biết mình vừa mới thoát khỏi một cái bẫy lại rơi vào một cái bẫy khác. Hoàng hậu bênh vực nàng trước mặt bao người, thực chất là đang kéo nàng về phe mình để đối đầu với Quý phi. Ở Tử Cấm Thành, sự bảo bọc của kẻ quyền thế đôi khi còn đáng sợ hơn sự ruồng bỏ.

Khi buổi thỉnh an kết thúc, Nhược Hi bước ra khỏi điện. Mai Tần cố tình đi ngang qua, hất hàm nói nhỏ vào tai nàng: — "Đừng tưởng có Hoàng hậu chống lưng mà đắc ý. Kim châm giấu trong lời chào, sớm muộn gì cũng có ngày đâm nát trái tim ngươi."

Nhược Hi đứng lặng nhìn theo bóng lưng Mai Tần. Nàng siết chặt đôi tay trong ống tay áo rộng. Kim châm sao? Nàng không chỉ có kim, nàng còn có độc. Và kẻ nào định đâm nàng, kẻ đó phải chuẩn bị tinh thần để nhận lấy một nhát dao chí mạng.