Sau buổi thỉnh an đầy sóng gió, Nhược Hi không trở về cung ngay. Nàng cần một khoảng không gian để hít thở và quan sát địa thế của Tử Cấm Thành. Bước chân nàng đưa đẩy dẫn lối đến Ngự Uyển, nơi những gốc ngọc lan cổ thụ đang vươn những cành hoa trắng muốt như ngọc giữa trời đông.
"Thường tại, nơi này vắng vẻ, chúng ta nên về sớm thì hơn." – Tố Tâm đi sau, giọng run run vì sợ hãi.
Nhược Hi không đáp, nàng bị thu hút bởi mùi hương ngọc lan thanh khiết. Nhưng ngay khi nàng định chạm tay vào một cánh hoa, tai nàng chợt nghe thấy tiếng động lạ sau những lùm cây. Đó không phải tiếng gió, mà là tiếng kim loại va chạm rất khẽ.
— "Ai đó?" – Nhược Hi quát khẽ, lùi lại một bước đầy cảnh giác.
Từ phía sau gốc ngọc lan đại thụ, một bóng người cao lớn bước ra. Hắn không mặc long bào, cũng không mặc y phục thái giám, mà là một bộ võ phục màu đen thẫm, khuôn mặt nửa ẩn nửa hiện dưới bóng tối của tán cây. Ánh mắt hắn sắc như lưỡi đao, nhìn chằm chằm vào chiếc trâm trà trắng trên tóc nàng.
— "Ngọc lan thanh cao, nhưng gai nhọn của nó lại nằm ở lòng người. Thường tại mới nhập cung, sao lại đi lạc vào nơi đầy rẫy bẫy rập này?" – Giọng nói của kẻ lạ mặt trầm thấp, mang theo một sức ép vô hình.
Nhược Hi nén cơn run rẩy, nàng nhận ra người này không hề đơn giản. Ở trong cung, kẻ có thể tự do đi lại với võ phục mà không bị lính canh ngăn cản chỉ có thể là người của Thị vệ xứ hoặc... một nhân vật quyền lực hơn thế.
— "Cung của ta, đường của ta đi, không phiền đến thị vệ đại nhân lo lắng. Có chăng là đại nhân đây, trốn dưới bóng hoa để theo dõi một tân phi, liệu có đúng với cung quy?" – Nhược Hi đáp trả sắc sảo, đôi mắt không hề né tránh.
Kẻ lạ mặt khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý: — "Cung quy là dành cho kẻ yếu. Còn kẻ mạnh, họ tự tạo ra luật lệ. Nhớ lấy, 'Trà' hoa tuy bền bỉ, nhưng nếu bị nhúng vào nước quá nóng, hương vị cũng sẽ biến tan."
Nói đoạn, hắn tung ra một vật nhỏ về phía nàng rồi biến mất nhanh như một bóng ma. Nhược Hi đón lấy, đó là một chiếc túi gấm nhỏ bên trong chứa một loại bột lạ có màu đỏ thẫm.
Đúng lúc đó, từ phía cổng Ngự Uyển vang lên tiếng hô hoán: "Tìm thấy rồi! Mai Tần nương nương bị hạ độc, mau tìm kẻ vừa lảng vảng ở Ngự Uyển!"
Nhược Hi bàng hoàng nhìn chiếc túi gấm trong tay. Nàng hiểu ra rồi. Kẻ lạ mặt kia không phải tình cờ xuất hiện, mà hắn vừa đẩy nàng vào một cái bẫy hoàn hảo. Nếu nàng bị bắt với túi bột này trên người, tội mưu sát phi tần sẽ khiến nàng tan xương nát thịt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Nhược Hi không vứt túi gấm đi, nàng cũng không chạy trốn. Nàng nhanh chóng lấy túi gấm ra, đổ hết bột vào gốc cây ngọc lan, sau đó dùng tuyết lấp lại. Khi nhóm thái giám và thị vệ ập đến, họ chỉ thấy một vị Thường tại đang thành tâm quỳ dưới gốc cây, đôi tay chắp lại như đang cầu nguyện.
— "Các ngươi làm gì mà náo loạn cả Ngự Uyển vậy?" – Nhược Hi quay lại, gương mặt tràn đầy vẻ ngây thơ và kinh ngạc.
Tên cầm đầu thị vệ nhìn nàng đầy nghi hoặc, nhưng không tìm thấy gì bất thường. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi dẫn quân đi tìm hướng khác.
Nhìn theo bóng họ, Nhược Hi cảm nhận được mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nàng nhìn lại gốc cây ngọc lan – nơi giấu đi bằng chứng của một âm mưu. Kẻ lạ mặt kia là ai? Tại sao hắn lại giúp nàng, hay chính hắn là kẻ muốn thử thách xem nàng có đủ tư cách để tồn tại trong cuộc chơi này?
Đêm hôm đó, Nhược Hi nằm trằn trọc. Nàng biết, "Trường Xuân Oán" đã thực sự bắt đầu, và kẻ lạ mặt kia... chính là biến số đáng sợ nhất trong cuộc đời nàng.