MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất TâmChương 6: SỦNG ÁI ĐẦU TIÊN – VINH DỰ HAY ÁN TỬ HÌNH?

Trường Xuân Oán: Nhất Bộ Nhất Tâm

Chương 6: SỦNG ÁI ĐẦU TIÊN – VINH DỰ HAY ÁN TỬ HÌNH?

716 từ · ~4 phút đọc

Tin tức Trà Thường tại được lật thẻ bài truyền đi khắp hậu cung nhanh hơn cả gió tuyết. Kẻ ghen ghét nghiến răng, người khinh khi chờ đợi xem "đóa hoa dại" sẽ trụ được bao lâu.

Nhược Hi ngồi trước bàn trang điểm, để mặc cung nữ quấn mình vào tấm chăn nhung đỏ theo đúng quy củ của tổ chế nhà Thanh. Làn da nàng trắng nõn nà, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo như băng. Nàng biết, cánh cửa dẫn vào dưỡng tâm điện tối nay chính là ranh giới giữa sự thăng tiến tột bậc hoặc là vực thẳm của cái chết.

Khi được khiêng vào tẩm điện, mùi long diên hương ngào ngạt khiến nàng choáng váng. Trên chiếc giường rộng lớn, vị hoàng đế uy nghiêm đang ngồi đọc tấu chương, vẻ mặt không chút biểu cảm.

"Thần thiếp Trà Thường tại, thỉnh an Hoàng thượng." – Giọng nàng run rẩy, một phần vì lạnh, một phần vì phải diễn cho tròn vai một nữ nhi yếu đuối.

Càn Long đặt tấu chương xuống, ánh mắt ngài quét qua người nàng, dừng lại rất lâu ở chiếc cổ thanh tú. Ngài chậm rãi bước lại gần, dùng đầu ngón tay nâng cằm nàng lên.

— "Đêm ở Ngự Uyển, túi bột đó vị gì?"

Câu hỏi đột ngột như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Nhược Hi. Nàng bàng hoàng. Kẻ lạ mặt dưới gốc ngọc lan tối qua... chính là ngài!

Nhược Hi hít một hơi thật sâu, nàng không quỳ lạy van xin, mà nhìn thẳng vào đôi mắt rồng sâu thẳm ấy: — "Bẩm Hoàng thượng, đó là vị của sự 'tồn tại'. Người đưa cho thiếp cái chết, nhưng thiếp lại chọn cho mình sự sống. Chẳng lẽ Thiên tử lại muốn thấy một phi tần vừa chạm vào sóng gió đã tan biến sao?"

Càn Long khẽ nhếch môi, bàn tay ngài di chuyển ra sau gáy nàng, ngay sát vị trí vết sẹo hình hoa trà đang được lớp phấn mỏng che đậy: — "Ngươi gan gan lắm. Nhưng ngươi có biết, sự thông minh quá mức trong cung này đôi khi lại chính là bản án tử hình không?"

Bàn tay ngài siết nhẹ, Nhược Hi cảm nhận được hơi thở của cái chết cận kề. Nàng biết ngài đang nghi ngờ thân phận của nàng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nhược Hi đột ngột chủ động vươn tay ôm lấy cổ Hoàng đế, tựa đầu vào vai ngài, để mặc một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

— "Nếu Hoàng thượng muốn ban cái chết, thiếp không dám chối từ. Nhưng xin người hãy nhìn kỹ, trong mắt thiếp chỉ có hình bóng của người, không có nửa phần mưu đồ đoạt lợi. Thiếp vào cung vì muốn sống, nhưng sống để hầu hạ người, chứ không phải để làm một cái xác khô nơi cung Trường Xuân."

Càn Long sững người. Ngài đã gặp quá nhiều phi tần chỉ biết khúm núm hoặc lả lướt cầu vinh, nhưng chưa một ai dám dùng sự chân thành pha lẫn sự liều mạng để đối diện với ngài như vậy. Sự ấm áp từ cơ thể Nhược Hi và mùi hương trà thanh khiết bốc lên từ làn da nàng khiến cơn thịnh nộ trong ngài dần tan biến.

Đêm đó, tẩm điện vẫn sáng đèn, nhưng không có tiếng quát tháo, cũng không có máu đổ.

Sáng hôm sau, sắc chỉ phong thưởng được truyền đi: Trà Thường tại có công hầu hạ, thăng làm Trà Quý nhân, ban thưởng mười sáp lụa vân cẩm, đôi bình ngọc thạch.

Nhược Hi bước ra khỏi Dưỡng Tâm Điện dưới những ánh mắt vừa kinh ngạc vừa căm hận của đám thái giám, thị vệ. Nàng biết, vinh dự này chính là tấm bia ngắm cho hàng vạn mũi tên uất ức từ hậu cung. Tuế Quý phi chắc chắn sẽ không để nàng yên, và Hoàng hậu cũng sẽ bắt đầu coi nàng là một quân cờ cần phải kiểm soát chặt chẽ hơn.

Nàng nhìn về phía cung Trường Xuân, thầm nhủ: "Nhất bộ nhất tâm. Bước đầu tiên đã thành, nhưng từ nay về sau, mỗi giấc ngủ của ta đều sẽ phải mở một con mắt."