Việc Nhược Hi được thăng cấp vượt bậc lên hàng Quý nhân như một cái tát vào mặt những phi tần lâu năm. Sóng ngầm bắt đầu nổi lên tại cung Trường Xuân.
Sáng sớm, Mai Tần mượn cớ đến chúc mừng nhưng thực chất là để gây hấn. Ả ta sai cung nữ cố tình hất đổ chén trà nóng hổi lên đôi bàn tay trắng ngần của Nhược Hi.
— "Ôi chao, muội muội thứ lỗi, cung nữ của ta tay chân vụng về quá. Chắc là vì thấy muội được sủng ái nên nó run rẩy ấy mà!" – Mai Tần che miệng cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý khi thấy muội muội mới lên chức bị bỏng đỏ cả tay.
Tố Tâm định lao ra bảo vệ chủ tử nhưng Nhược Hi khẽ đưa tay ngăn lại. Nàng nhìn vết bỏng đang phồng rộp lên, đau đớn thấu xương nhưng khóe môi lại nở một nụ cười kỳ lạ.
— "Mai Tần tỷ tỷ nói đúng, là do muội muội không cẩn thận. Chén trà này... nóng thật đấy."
Nhược Hi không hề đi tìm thái y ngay. Nàng chờ đến buổi chiều, khi biết Hoàng đế đang đi dạo ở ngự vườn gần cung Trường Xuân, nàng mới bắt đầu thực hiện nước cờ của mình.
Nàng lấy một mảnh gốm vỡ từ chén trà lúc sáng, nghiến răng rạch thêm một đường nhỏ ngay sát vết bỏng. Máu chảy ra, hòa cùng lớp da phồng rộp trông vô cùng thê lương. Sau đó, nàng không băng bó, chỉ lấy một dải lụa mỏng quấn hờ rồi ra đứng dưới gốc cây mộc tê, giả vờ thẫn thờ nhìn lá rụng.
Đúng như dự đoán, long giá đi ngang qua. Càn Long nhìn thấy dáng vẻ u sầu của "đóa trà hoa" liền dừng bước.
— "Trà Quý nhân, sao tay ngươi lại ra nông nỗi này?" – Giọng ngài trầm xuống, chứa đựng một sự khó chịu rõ rệt.
Nhược Hi giật mình, vội vàng giấu đôi tay ra sau lưng, gương mặt tái nhợt vì đau nhưng miệng vẫn thốt lên lời nói dối vụng về: — "Bẩm Hoàng thượng... là do thiếp không cẩn thận chạm vào bình trà. Chỉ là vết thương nhỏ, không muốn làm người bận tâm."
Nhưng dải lụa mỏng đã thấm đẫm máu đỏ. Càn Long bước tới, thô bạo nắm lấy tay nàng, lật dải lụa ra. Nhìn vết thương vừa bỏng vừa bị cắt sâu, cơn thịnh nộ của bậc quân vương bùng phát. Ngài không phải hạng người dễ bị lừa, ngài thừa hiểu những chiêu trò hành hạ trong hậu cung.
— "Không cẩn thận? Vết cắt này là do bình trà gây ra sao? Nói! Là ai làm?"
Nhược Hi quỳ sụp xuống, nước mắt lã chã rơi nhưng không nói tên ai, chỉ nức nở: — "Là lỗi của thiếp... thiếp không xứng với sự sủng ái của người. Thiếp chỉ mong được yên ổn ở cung Trường Xuân, không muốn vì chút chuyện nhỏ này mà làm tổn hại đến hòa khí giữa các tỷ tỷ..."
Câu nói "hòa khí giữa các tỷ tỷ" chính là mồi lửa đốt cháy sự kiên nhẫn của Càn Long. Ngài lập tức hạ lệnh cho Lý thái giám đi điều tra. Chỉ trong vòng một nén hương, sự việc Mai Tần hất trà đã được tâu lên rõ ràng.
Kết quả: Mai Tần bị cấm túc ba tháng, giáng xuống làm Đáp ứng.
Đêm đó, trong gian phòng vắng lặng, Nhược Hi tự mình bôi thuốc lên vết thương. Tố Tâm nhìn chủ tử, run rẩy hỏi: "Nương nương, người tự làm đau mình như vậy... có đáng không?"
Nhược Hi nhìn vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ, đôi mắt lạnh lùng như sương tuyết: — "Trong cung này, nếu không biết tự rạch vào da thịt mình, thì kẻ khác sẽ rạch vào tim mình. Vết sẹo này chính là cái giá để nhổ đi một cái gai. Tố Tâm, ghi nhớ lấy: Một giọt máu của ta rơi xuống, phải đổi lại bằng cả đời vinh quang của kẻ thù."
Nước cờ đầu tiên đã thắng, nhưng Nhược Hi biết Tuế Quý phi – kẻ đứng sau Mai Tần – chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn quân cờ của mình bị phế bỏ dễ dàng như vậy. Một cuộc báo thù tàn khốc hơn đang chờ đợi nàng ở Chương 8: Trà ngon có độc: Ai là kẻ cầm chén?